Nếu Ngày Ấy...
Chương 5: Nhờ vả
Nhớ kiếp , lúc Thu Trúc sắp sửa thi nghiệp cấp ba chính họ làm mai mối dẫn đến nhà để xem mắt cô. Ban đầu cô cũng chịu và cũng tiếp. mợ hai vẫn cứ cho qua thường xuyên. Qua vài tiếp xúc thì cô cảm thấy thích . Cũng bình thường thôi, một đứa con gái bao giờ yêu nay bỗng nhiên xuất hiện một con trai quan tâm, theo đuổi, bảo động lòng cho . ngờ thứ hai động lòng tổn thương thê thảm, vô cùng đau đớn.
Nếu đầu cô chỉ yêu đơn phương, thậm chí còn thì thứ hai chính do khiến trái tim cô rung động. Đau đớn dĩ nhiên nhiều . Cũng may cô bảo hãy để cho cô thi nghiệp xong mới bước tới, nếu thì chắc cô thể học tiếp mà còn bà con nhạo. Giờ nghĩ mới cảm thấy quả do bà Liễu và bà Thúy cố tình gài. Bà rõ đám hỏi với khác , vì nguyên nhân gì mà cãi hủy bỏ đám cưới. mà hai họ yêu , tự nguyện đến với dù cãi cỡ nào thì vài bữa sẽ hết thôi.
thế mà dám dắt làm mai cho cô, còn trong lúc hờn giận cũng cố tình hỏi vợ khác để chọc tức yêu và cô nạn nhân cuộc hờn giận . Cô công nhận rằng thành công trong việc chọc tức yêu trở về, thậm chí khỏi cần đám cưới tự xách gối theo luôn. Mượn đám cưới cô em gái út mà trở về dự đám cưới bạn , đó chung phòng ngủ chung luôn. Lúc dì Oanh cô cũng tin cho lắm, cho đến khi dì lén dắt cô qua bên đó, chỉ ở bên nhà bà con dì ở cạnh nhà qua, thế trùng hợp thấy hai đang ôm hôn thắm thiết gốc dừa. Qua ! Lúc đó cô bởi vì thể nào !
Trở thực tại, qua chuyện đó, Thu Trúc quyết định cho vụ cô mua đất, nếu sẽ xảy chuyện gì? tìm ai làm bảo hộ đây nhỉ? Cô chợt nhớ đến dì Oanh, mà mợ hai ưa gì mấy. Nếu kiếp dì thì cô bộ mặt giả dối . Cô bèn xin bà ngoại hái mấy trái bưởi đem sang nhà dì Oanh để cảm ơn vì sự việc hôm nay, cũng đồng thời nhờ dì giúp làm bảo hộ. Dì cũng kín miệng nên sẽ để lộ ngoài.
cô xong, dì bất ngờ hô:
- Hả? Tiền mà mày mua đất?
Lý do cô cũng nghĩ , bèn đáp:
Đừng bỏ lỡ: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên, truyện cực cập nhật chương mới.
- ... tiền ba con nhỏ bạn mua vé trúng đặc biệt, thấy cảnh con đáng thương nên mới cho con một ít.
Dì hỏi:
- gửi ngân hàng sắm vàng để dành mà mua đất mà còn cái ao nữa chứ?
Cô mới đem cảnh chị bán nước mía mà kể cho dì đồng thời cũng :
- Gửi ngân hàng sắm vàng thì con cũng nghĩ tới con còn nhỏ mồ côi tiền trong tay nhất định sẽ thể giữ . Chi bằng mua đất để đó lớn lên sang nhượng lấy tiền cũng muộn.
Dì Oanh tươi :
- Tao công nhận mày khôn! Mới 16, 17 tuổi mà tính toán xa . tương lai đó con. Ráng học ! trở thành ông bà nọ nở mày nở mặt với bà con hàng xóm. Bà ngoại, mợ mày cũng thơm lây.
Ồ! ! Bề ngoài cô 16 linh hồn 31, tính toán xa thì thật uổng công trải qua một kiếp.
Dì Oanh :
- Ừ! Để bữa đó tao với mày vô trong huyện làm bảo hộ cho. Chỉ ký cái thôi chứ gì mà khó. Ai... bà ngoại mày thì già, mợ mày thì quá thật thà chất phát tuy rằng tính tình như dễ mấy cái thứ... gì nó phá. Chỉ cần chọt vài câu chuyện cho nó đồn hà, mệt gì . Mấy con sâu chừng nào thể tiêu diệt cho nhà cửa yên ấm đây nữa?
Khỏi hỏi cô cũng dì Oanh tới ai . Tuy mặt cô vẫn giữ nụ nhút nhát, khiêm nhường trong mắt xẹt qua một tia sắt lạnh. Hai cô nhất định sẽ bỏ qua, nhất định cho họ một bài học thích đáng.
khi cô chào dì Oanh trở về, con trai dì Oanh làm mai cho cô bé 14 tuổi chạy tò mò hỏi:
- Ủa má! Con Trúc tới chi ?
Dì Oanh đáp:
- Tới để cảm ơn nhờ tao mà nó ép lấy chồng.
kinh ngạc:
- Hả? Nó mới 16 tuổi còn học mà lấy chồng cái gì?
Dì Oanh bực bội:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Thì cũng tại hai con quỷ cái con Liễu với con Thúy chứ . Tiếng to tiếng nhỏ con học quen bạn trai cho xe chạy cho tiền đổ xăng chừng ăn ở với , kích động mợ hai nó mới chuyện ép gả sợ bầu . Tao mà phát giận mới với bà ngoại nó ngăn chuyện .
con trai lắc đầu:
- Mệt hai con ghê! Tối ngày đ.â.m nhà thọt nhà . Mà cũng hên đó tìm hiểu nếu bây giờ chắc con vô tù gỡ lịch . Bây giờ tới làm mai con còn sợ, đường quen con gái cũng tìm hiểu 18 tuổi nữa. Thật mệt! Chắc ở giá luôn cho !
Dì Oanh lườm :
- Thằng quỷ! Ở giá vì mậy? Để từ từ tao tìm đám khác tin tưởng hơn. Mầy ở giá tao còn cháu nội.
hề hề bèn đùa:
- Má! Hỏng má hỏi con Trúc cho con ! Đợi chừng nào nó đủ 18 tuổi mới cưới. Như cũng sợ vi phạm pháp luật...
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Bốp...
Dì Oanh lấy cây quạt mo cao đập đầu , mắng:
- Tào lao! Còn bà con đó ! Bà cố ngoại nó với bà cố ngoại mày chị em chú con bác. Bà ngoại mày thì c.h.ế.t còn bà ngoại nó. Chừng nào ngoại nó mất mới thể mắt nhắm mắt mở mà xem như thích dù cũng cháu ngoại cũng bắt bẻ. Mà dù quan hệ thích mày cũng cửa rớ con Trúc con.
thắc mắc:
- Ủa? má? Bộ con trai má trai ruộng đất ?
Dì Oanh đáp:
- Vấn đề trai trai, ruộng đất mà tao con Trúc tương lai nó sáng lạng lắm. chừng còn thể trở thành chủ cả tỷ phú gì đó nữa. Mày cù chân đất làm xứng con.
con trai bĩu môi:
- hôn đó? Nay má coi tướng nữa hả?
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) đang nhiều độc giả săn đón.
- Coi tướng thì . mày thấy đứa nào mới 16 tuổi cho cả trăm triệu mà miệng kín như bưng, tự tìm đất mua, còn cẩn thận tìm hiểu xem lời thật giả, miếng đất tranh chấp trong quy hoạch nữa. Thậm chí còn sang nhờ tao bửa sang tên nhận làm giám hộ ký tên cho nó tên sổ đỏ, cho bà ngoại mợ nó , sợ mợ nó tiếng tiếng xảy chuyện vui, l..m t.ì.n.h cảm mợ cháu mới lành sứt mẻ. Mày thấy đứa 16 tuổi nào mà suy nghĩ sâu sắc, tính toán khéo léo hôn? Ngay tao đây già đầu hai thứ tóc cũng còn chắc bằng nó. Mày nhắm dạng như mày với nổi ? Chứ tao thấy tới đó!
con trai kinh ngạc cũng gật đầu:
- tương lai sáng lạng thiệt! con gái khôn khéo như dễ gì mà chịu làm vợ hiền dâu thảo ở nhà chăm con . Hổng chừng còn một chồng nữa ?
Bốp...
ăn quạt mo.
- bậy gì đó mậy? Tự nhiên trù ẻo em nó nhiều chồng ? Con nhỏ còn nhỏ đừng quở bậy bạ!
bịt miệng kín mít chớp chớp mắt tội nghiệp hung dữ. Cũng lỡ lời nên dám hó hé gì. Dì Oanh :
- Chuyện tao nãy giờ với mày cũng đừng ngoài cho ai kể cả chị bạn bè thích cũng . Để khỏi tới tai hai con quỷ cái con Trúc nó khổ nữa. Tội nghiệp mồ côi mồ cúc, ăn nhờ ở đậu thương thì thương cũng thể thương như con ruột .
con trai chỉ ba ngón tay lên trời ý thề nhất định sẽ tiết lộ. Cũng dám bậy nữa. hề rằng chính lời lỡ miệng ngày hôm nay lời tiên tri cho cuộc đời cô .
Chưa có bình luận nào cho chương này.