Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Chương 6
đêm đó, Sư tôn dường như chút thất thần.
luôn cảm thấy đang .
mỗi khi đầu, luôn nhanh chóng dời ánh mắt chỗ khác.
chỉ dùng một năm để tu luyện Vô Tình Đạo Quyết đến mức đại thành.
Ngày bế quan phi thăng, các sư sư đều tới tiễn .
“Sư tỷ, cố gắng lên đó, hy vọng phá vỡ tỷ lệ nghiệp bằng 0 Vô Tình Môn chúng đấy!”
“ đừng như Đạo chủ, bế quan một tháng, trở về liền tẩu hỏa nhập ma!”
mỉm : “Yên tâm, chắc chắn sẽ thành công.”
phế vật, .
Xem thêm: Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bế quan ba ngày, thế nào cũng phá nổi gông cùm cuối cùng.
Trong hư vô, vang lên giọng một vị lão giả.
“Thất phách con vẹn, tu thành đại đạo .”
“Ý gì?”
Ông thở dài: “Con tự cho rằng lĩnh ngộ Vô Tình Đạo Quyết, hỏi con, thế nào vô tình?”
“Đạo pháp tự nhiên, chân ngã làm một, trảm thất tình đoạn lục dục, vô ái, vô danh, vô công, vô lực, vì vật mà vui, vì vật mà buồn, lấy đạo pháp làm duy nhất, những thứ khác đều thể bỏ rơi.”
Ông : “Nếu kẻ cản đường con, con làm thế nào?”
“Giết.”
“Nếu tình trói buộc con, con làm thế nào?”
suy nghĩ một hồi: “Nếu họ thực lòng vì , ắt sẽ trở thành vật cản, nếu cố tình trở thành, bỏ rơi .”
Lão giả khựng : “Chuyện thế gian, đều nhân quả, con vì đạo mà giết mà bỏ, chẳng lẽ động tới cái ác trong thất tình ?”
“ động tới dục niệm, thể đắc đạo?”
nhíu chặt mày.
Lão giả tiếp tục: “Đại đạo vô hình, cội thiên địa vạn vật, nó vô hình vô tướng, vô chỗ , nó vốn dĩ tồn tại trong lòng mỗi .”
“Làm một vô dục vô cầu, thuận theo tự nhiên thì đắc đại thành.”
“Đại sư, con ngộ !” nghiêm túc .
“Vốn dĩ chẳng đạo, đạo vốn dĩ chỉ những dục niệm trong lòng mà thôi.”
“Đạo, chính lòng .”
Lão giả híp mắt: “Tiểu hữu thông tuệ, còn cầu gì nữa ?”
“Đại sư , thất phách con vẹn ý gì?”
Trong hư vô, một sợi tình ti đỏ rực chậm rãi bay tới.
vươn tay nắm lấy, trong chớp mắt, một nơi trống rỗng trong ngực lập tức lấp đầy.
Hốc mắt đỏ, trong lòng một dòng nước ấm đang trào dâng.
Và những khoảnh khắc mờ nhạt đều trở nên rõ ràng.
Khi xuất quan, gốc cây lê chỉ một đó.
mặc áo trắng tinh như tuyết, mái tóc đen khẽ bay trong gió.
Ánh mắt nóng bỏng mà chân thành, trong trẻo như hồ nước, thanh khiết như ánh trăng.
nhướng mày, : “Sư tôn, đêm nay 'làm' .”
Gió nổi lên, hoa lê thong thả rụng đầy đất.
Rơi vai , bên chân mày, khóe môi .
khẽ , vẻ dịu dàng trong đáy mắt gần như tan thành nước.
“.”
lao về phía , va vòng tay mạnh mẽ và tình yêu .
Đêm đó, nắm lấy vòng eo nóng hổi Sư tôn, đau đến mức thét.
, cái thứ rốt cuộc gì ho thế?
Các sư tỷ ở Hợp Hoan Tông thể say mê mệt mỏi như ???
Sư tôn đau lòng hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt .
Nghĩ bụng, vẫn học kỹ thuật thôi.
Ngày mai sẽ huyễn hóa dung mạo tới Hợp Hoan Tông, học hết kỹ thuật về.
để tiểu đồ nhi nữa.
Một đêm mệt lả, kiệt sức.
Sáng hôm khi tỉnh dậy, Sư tôn thấy .
chứ, kiếp mặc quần nhận quen ?
Tên khốn đến tận tối mới về, về đến nơi cơm nước còn ăn vác lên sập.
Ừm... đừng , tiến hóa .
Chẳng lẽ sang nhà bên cạnh tu nghiệp ?
hôn lên khóe miệng , giọng điệu bất mãn: “Tập trung chút.”
Xem thêm: Thập Niên 60: Mang Bụng Bầu Theo Chồng Nhập Ngũ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Đêm nay định sẵn, một đêm ngủ.
Ngày mai sang nhà bên cạnh xem , nhân tiện nhắn với Đại trưởng lão một tiếng.
, Thẩm Hoài Khương.
ăn !
văn .
16:T772, khi rõ hình xăm ở bẹn vị hôn phu chân dung bạn gái cũ, xuống giường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.