Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nắng Ấm Sau Cơn Mưa

Chương 8

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những như cô đau lắm, đau từ thể xác lẫn tâm hồn cô, cô dường như sợ con Kiệt, và cô như ám ảnh một thời gian dài, trong đầu bao giờ dám suy nghĩ đến hai chữ hạnh phúc, vì cô cuộc sống c.h.ế.t từ lâu và mãi mãi sẽ điều đó.

Hơn mười lăm phút, cô thấy Kiệt bước cổng căn biệt thự, cô vội lau nước mắt dậy hướng Kiệt, thấy cô thì đổi sắc mặt, cô kịp lên tiếng năn nỉ thì một nữa thẳng tay tát cô một phát một bên má, cô đau đến điếng cả dùng sức mạnh, nghiến răng :

– Cút ngay cho tao, nếu tao về còn thấy mặt mày ở đây thì đừng trách tao tàn ác, tao một khi ghét thì mau cút khỏi mắt tao .

– Kiệt, đ.á.n.h cũng , nặng lời thế nào cũng đây con , tàn nhẫn bỏ con thế hả? trách nhiệm gì hết , dù đứa bé con gái thì hả? Con cũng sống như bao thôi, cần tàn nhẫn với con như thế ?

– Trách nhiệm cái gì hả? Mày con mày sống c.h.ế.t, mày , tao thách mày thêm một câu nữa đấy.

Câu đó làm cho cô cảm thấy sợ hãi, một thằng chồng tòi còn khốn nạn, ngay lúc thư ký lái xe riêng đến rước , thư ký một cô gái , lúc nào cũng ăn nhẹ nhàng mặt , mỗi khi về đây thì cô thích khiêu khích cô, lúc thẳng mặt nhếch mép, đó đưa tay túi quần lấy cái ví , móc từ ví vài tờ năm trăm nghìn ném thẳng mặt :

– Mày đợi cái ? Cầm lấy cút ngay , nhớ lời tao đấy con ăn bám, tao còn thấy mặt mày thì đừng trách tao, tao mất thời gian .

dứt câu lưng bước nhanh lên xe cùng cô thư ký xinh , cái cảm giác làm ai thấu hiểu , thật sự cô đau, trái tim cô bây giờ như ai đang bóp chặt thể nào thở nổi nữa, tay chân đều run rẩy sợ hãi vững bệt xuống đất, cô gào lên như mưa, phận cô thật cay đắng và nghiệt ngã, ai sinh đời chịu hết cay đắng đến cay đắng , cô mệt mỏi và bất lực lắm, dường như cô còn sống nữa.

Chương 9

suy nghĩ cô đang cần tiền , những tờ tiền nhiều đối với cô nó như những đồng tiền thối, ngày hôm nay cô bản qua nhu nhược, tại để cho t.h.a.i như thế bây giờ chịu khổ, cô về hết, giờ cô chẳng khác nào vô gia cư.

Bụng cô lúc bỗng nhói lên, cô cảm nhận rõ cơ thể như đang yếu dần , cô từ từ cố gắng dậy, cô giờ đây than trách móc cho phận thì cũng lợi ít gì , cô theo lời cô quản gia khi nãy chỉ bảo cho cô, cô cần ăn chút gì đó nếu sợ đứa bé trong bụng cô sẽ chịu nổi, bước từng bước về đoạn đường thẳng phía , cô cầm chặt một triệu đồng khi nãy cô quản gia cho cô, cái ơn lớn, suốt cuộc đời duy nhất giúp đỡ và với cô nhất chính cô quản gia, nếu cơ hội, cô sẽ tìm cô quản gia và trả cái ơn lớn cho cô .

Những đồng tiền Kiệt ném mặt cô khi nãy, thật sự ngay lúc cần nhặt lên, cô cần đến những đồng tiền đó, cô cố gắng kiếm chỗ ở tính , thời gian cô cũng còn khá dài, cô tin sẽ thương tình cho cảnh cho cô công việc làm, lương thấp cũng miễn cô làm tiền , kể từ giờ cô cho phép ai một đứa chỉ ăn bám nhà chồng nữa, những con trong căn nhà đó, cô căm hận vì đối xử với cô nông nổi ngày hôm nay cô cảm cảm ơn họ giúp cô thấu hiểu hơn về cuộc sống , cô cần trân trọng và mạnh mẽ để còn lo cho con cô nữa.

gần hai cây , thở cô dần yếu , cô mệt, bụng cô đến giờ vẫn còn đau râm râm, bỗng lúc trời đổ cơn mưa nặng hạt, cô tìm nơi nào để trú mưa hết, bộ như thế thì đến bao giờ mới đến đường lớn, cô đành cố gắng chạy thật nhanh về phía , dù đau còn cách nào hết, càng cô càng thấy mưa cứ bắt đầu nặng hạt hơn, hia mắt cô mờ dần thấy gì nữa hết, vì quá mệt và đuối bàn tay buông cái giỏ quần áo xuống ngả lăn đất ngất lịm trong cơn mưa, cô còn gì nữa hết, trong lúc vực tin thần dậy thì cũng cái lúc bế tắc, khi nhắm mắt ngất lịm , cô nghĩ chắc lẽ cuộc sống cô đến ngày hôm nay coi như chấm dứt.

Chương 10

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

con đường ngày hôm đó vắng hoe, bầu trời thì mưa càng nặng hạt hơn, thể cô gái yếu ớt đang giữa đường trong vô cùng đáng thương, cuộc sống dường như phép màu đến với Thanh Nhã, tại bao nhiêu cay đắng tuổi hờn và bi ai đề đổ hết lên hình cô gái bé nhỏ như thế, cái giây phút cứ nghĩ cuộc sống dập tắt và sẽ ai thể giúp cô nữa thì ngay lúc đoạn đường vắng đó, một chiếc siêu xe đang chạy .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nang-am--con-mua/chuong-8.html.]

Đoạn đường những căn hộ và chung cư cao cấp dành cho giàu , nên thường ngày ít con đường , nếu chạy thì cũng những chiếc siêu xe đời mới sang trọng.

chiếc xe đó, giọng một tên đàn ông phát :

– Tao thấy thích cái dự án họ tí nào, mày thấy tao nghĩ thế Duy, quen với gia đình tao làm gì làm như thế, kiểu đó sớm muộn tao sẽ cho bay màu càng sớm càng , tránh phiền phức chỉ thêm đau đầu mà thôi.

đang chuyện đó, chính Lâm Đình Phong, con trai duy nhất nhà họ Lâm, chỉ mới hai mươi ba tuổi thôi một chủ tịch tài ba, nhận cái chức chủ tịch hai năm , và cũng kể từ ngày đó tập đoàn nhà họ Lâm phát triển và tiến một lúc một thăng hạng hơn, chính cũng đưa tập đoàn nhà họ Lâm nước ngoài, đối tác tập đoàn vô kể, thương trường giờ đây ai ai cũng đến Lâm tổng, và ký kết làm ăn với tập đoàn đều khó, vì một thông minh xuất trúng, dự án nào khả năng phát triển thì mới đặt bút ký kết hợp đồng, còn những cái gì cỏn con lợi ít, dư thời gian để quan tâm đến.

Sát cánh bên Đình Phong luôn một trợ lý đắc lực, chỉ trợ lý mà Duy còn một bạn Đình Phong, cả hai làm việc với ăn ý, mỗi khi thời gian rảnh thế thì Duy thường đưa Đình Phong về căn hộ cao cấp Duy để cả hai cùng tâm sự, khi thì đến nhà Đình Phong, vì sống trong căn biệt thự riêng từ lúc mới mười chín tuổi, gia đình nhà họ Lâm thì định cư bên Mỹ hết , ba đang dự án bên đó nên cũng đành bấm bụng để cho Đình Phong tự lập và phát triển riêng.

Chương 11

với thời điểm hiện tại, Duy Đình Phong thế thì nhạt, vì bên ngoài trời đang mưa lớn nên Duy tập trung lái xe vẫn cất lời đáp :

– Tao thấy mày nghĩ đấy, mà Đình Phong, mày thẻ con tét để bắt con tôm hả? Cái gia đình đó ngu thua gì con bò, tao tin đấu cái đầu ma quái mày , tóm luôn tập đoàn nhà đó thì càng đấy.

– Tao cái suy nghĩ đó lâu , mụ già đó bạn tao đấy, nếu tao làm thế mắc công bà quáng trách đổ hết việc cho tao nữa, như thế phiền lắm, thôi,... lái xe nhanh , hôm nay làm mà tốc độ như rùa bò thế hả?

– Lâu lắm mới ngày rảnh rỗi thế , chạy từ từ ngắm mưa thấy cũng mà.

– Đồ điên.

Đình Phong phì lên vì lâu lâu Duy cái tánh dở , nghĩ nó bên cạnh thế cũng vui, thường ngày chỉ một mà thôi, ở tập đoàn thì tập trung hết thời gian công việc về nhà thì chỉ chuyện và ăn cơm cùng dì Nga, dì làm quản gia cho nhà họ Lâm từ lâu , khi hai vợ chồng ông bà Lâm mới lấy , nên khi Đình Phong đời, dì Nga chăm sóc cho , thể tính nết sở thích thể dì Nga còn rành hơn cả nữa, ngoài dì Nga thì kén ăn những món ăn lạ, ăn uống từ nhỏ cho đến lớn đều một tay dì Nga, vì ngày nào mỗi tối cũng sẽ về sắp xếp về nhà ăn cơm cùng dì Nga hết.

Ngay lúc Đình Phong hướng cửa kính xe, hiểu vì hôm nay trời đổ mưa lớn như thế chính cái giây phút , lên thẳng về phía để xem gần đến nhà Duy , bỗng chợt thấy ai đang giữa đường lộ, giật dụi mắt cho thật kỹ xem bản qua mắt , càng thì càng thấy giống hệt như một cô gái, hốt hoảng gấp gáp:

– Duy, mày thấy gì ? Hình như một cô gái giữa đường kìa, mau chạy đến đó nhanh .

– Mày ăn linh tinh gì , giờ làm gì ai, ê,... Đình Phong, mày ơi, hình như một cô gái ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...