Năm Đói, Nàng Tới
Chương 13: Niềm Tin Và Nguy Cơ
Chương 13: Niềm Tin Và Nguy Cơ
Ngày qua ngày, ngôi làng nhỏ từng chìm trong bóng tối đói khát giờ khởi sắc. Những thửa ruộng xanh mướt, những mầm rau non, những chum gạo trắng tinh… tất cả khiến dân như sống nữa. Và tất cả, họ đều cho rằng đó nhờ Bồ Tát hiển linh.
An Nhiên đến , trẻ nhỏ chạy theo tung tăng, phụ nữ quỳ lạy cảm tạ, già chắp tay cầu khấn. Họ còn xem cô như một bình thường nữa, mà như một đấng cứu thế.
Hôm , khi An Nhiên chia thêm vài bao gạo từ gian cho dân làng, một bà lão chống gậy run rẩy bước tới, đôi mắt đục ngầu ngấn lệ:
“Bồ Tát, xin nhận lễ dân làng. Chúng con góp hết bạc còn , chỉ mong dùng mà khổ cực nữa.”
mặt cô một túi vải cũ, bên trong lách cách vài đồng bạc vụn và một vật nhỏ quý giá mà dân gom góp. An Nhiên c.h.ế.t lặng. Cô thể nào nhận .
“ !” – Cô vội vàng lùi , giọng run rẩy. – “ đến đây để lấy gì các . Tất cả hãy giữ , dành cho gia đình .”
dân làng đồng loạt quỳ xuống, giọng cầu khẩn vang vọng:
“Bồ Tát, cứu mạng chúng con, làm chúng con thể để chịu khổ?”
“Xin nhận lễ, nếu … chúng con yên lòng!”
Bạn thể thích: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tim An Nhiên run rẩy. Niềm tin dân làng dành cho cô quá lớn, lớn đến mức khiến cô xúc động hoảng sợ. Cô rõ, một khi đặt lên ngôi cao, họ sẽ dễ dàng quỳ lạy… cũng dễ dàng đẩy xuống vực sâu nếu phát hiện sự thật.
Trong khoảnh khắc khó xử , giọng trầm khàn quen thuộc vang lên:
“Đủ ! làm khó nàng!”
Trần Dực từ xa bước tới, ánh mắt như lưỡi gươm quét qua đám đông. dân vội cúi đầu, ai dám chống . tiến thẳng đến mặt An Nhiên, che chắn cho cô như một bức tường thép.
“Các ngươi nghĩ nàng cần bạc vụn các ngươi ? Nàng ban cho các ngươi cơm ăn áo mặc, mà còn bắt nàng nhận lễ? Vô lý!” – Giọng rắn rỏi, khiến im thin thít.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
An Nhiên thoáng sững sờ. Cô Trần Dực, ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa sự lo lắng sâu kín. Trong giây phút , cô cảm thấy còn đơn độc nữa.
khi dân làng tản , An Nhiên khẽ thở dài:
“Ngươi nên nặng lời như thế. Họ chỉ … quá tin thôi.”
Trần Dực cô chằm chằm, giọng thấp xuống:
“Chính vì họ quá tin, nên nguy hiểm càng lớn. Nếu một ngày, bí mật nàng lộ, họ sẽ tha thứ. Nàng hiểu ?”
Lời khiến An Nhiên chấn động. Cô siết chặt vạt áo, tim nhói lên. , cô chỉ một xuyên , tất cả những gì đều nhờ gian thần kỳ . Nếu một ngày lỡ sơ hở… thì niềm tin sẽ biến thành lưỡi dao.
Đêm , trong gian nhà nhỏ, An Nhiên ngọn đèn dầu, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô chạm tay lên vòng cổ bạc sáng lấp lánh, thì thầm:
“Làm thể tiếp tục giả dối mãi? … nếu dừng , họ sẽ chết. Nếu xa, sẽ hối hận cả đời…”
Bên ngoài, Trần Dực lặng lẽ tựa vách, lắng từng tiếng thở dài cô. Trong mắt , ánh trăng rơi xuống nhuốm màu phức tạp. từng nghi ngờ, từng dò xét, càng thấy sự hy sinh nàng, càng thể kìm nén cảm giác bảo vệ, giữ nàng bên .
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Dù nàng ai… cũng sẽ để ai tổn thương nàng.” – siết chặt nắm đấm, thầm hứa trong bóng đêm.
Thế , ở tận chân núi phía xa, vài bóng lạ mặt xuất hiện. Họ lặng lẽ quan sát dân làng hớn hở ôm gạo, tay cầm rau xanh. Một tên lạnh:
“Làng nghèo nát , lương thực dồi dào thế ? khi nào… giấu kho thóc?”
Một kẻ khác nheo mắt về phía An Nhiên, đang nở nụ hiền từ với bọn trẻ con:
“Hừ, đàn bà con gái mà dám giả thần giả thánh? Để xem, trong tay nàng rốt cuộc gì…”
Nguy cơ bắt đầu gõ cửa, An Nhiên và Trần Dực hề .
Chưa có bình luận nào cho chương này.