Mười Cân Thịt Xông Khói Của Mẹ
Chương 6
“Giấu kỹ chỗ thịt .”
“Đừng cho.”
“Một miếng cũng đừng cho.”
“ chống lưng cho con.”
07Sáng hôm , làm.
xin nghỉ một ngày.
tới nhà chị họ.
Chị đang làm bữa sáng.
“Đến lúc đấy, ăn .”
xuống, uống một ngụm cháo.
“Chị, chỗ thịt đó để ở nhà chị thêm vài ngày nữa nhé.”
“ để bao lâu cũng .”
Chị họ gắp cho một quả trứng chiên.
“ nào, tối qua nhà họ Chu làm ầm lên ?”
kể chuyện tối qua.
xong, chị ném đôi đũa xuống bàn.
“Trời đất.”
“Còn giả vờ bảo em mang thai nữa ?”
“Nó làm thế vì sợ nó, chứ chẳng thương em .”
“Ừ.”
“Nếu thật lòng thương em.”
“Thì sáng hôm qua nó gọi cú điện thoại đó.”
gì.
Chị họ thở dài.
“Tiểu Nhã.”
“Chị với em một câu từ đáy lòng nhé.”
“Em ?”
“Chị cứ .”
“Ly hôn .”
Tay run lên.
Làm cháo đổ cả mặt bàn.
“Chị...”
“ chị hết .”
“Em gả sang đó ba năm.”
“Từng mất một đứa con.”
“ chồng xách tổ yến em .”
“Em chồng dài ở nhà tiêu tiền em.”
“Chồng em còn lén tính toán cả thịt em gửi.”
“Cuộc sống như thế .”
“ đáng để tiếp tục ?”
cúi đầu.
“Em từng sống một .”
“ chứ.”
“ ?”
“Em lương tháng tám nghìn tệ.”
“Nó bảy nghìn.”
“Lương em còn cao hơn nó.”
“Em sợ cái gì?”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Nhầm Thành Đôi Vợ Của Hoắc Thiếu Quá Ngầu - Tống Hoan, Hoắc Tư Dực, truyện cực cập nhật chương mới.
“ em còn mong em ly hôn chứ.”
“Hôm qua em gọi điện cho chị.”
“Bảo chị để mắt tới em.”
“Đừng để em mềm lòng.”
ngẩng đầu lên.
“ em thật sự ?”
“Nguyên văn luôn.”
Chị họ vỗ nhẹ lên tay .
“Tiểu Nhã.”
“Năm nay em mới ba mươi mốt tuổi.”
“Ly hôn tái hôn vẫn còn kịp.”
“ tái hôn cũng chẳng .”
“ em sức khỏe .”
“Em về ở với bà.”
“Chẳng ?”
uống hết bát cháo.
Điện thoại bỗng reo lên.
Chu Kiến Quân gọi tới.
“A lô.”
“Tiểu Nhã, em đang ở ?”
“ ngoài việc.”
“Hôm nay em làm ?”
“Ừ.”
“ sáng nay tới .”
“Bảo gặp em.”
“Còn mang theo gà ác.”
“ gặp em?”
“ gặp thịt?”
Đầu dây bên im lặng một lát.
“Tiểu Nhã, đừng thế.”
“ thật sự quan tâm em.”
“Bà ba tháng đầu mang thai giai đoạn nguy hiểm nhất.”
“Bảo em nên nghỉ ngơi nhiều.”
liếc chị họ.
Chị mấp máy môi với .
“Thử bà xem.”
gật đầu.
“.”
“Bảo đợi em.”
“Trưa em sẽ về.”
cúp máy.
Chị họ hạ thấp giọng.
“Hôm nay em về nhà.”
“Cứ bệnh viện.”
“Bác sĩ bảo mang thai ngoài tử cung.”
“Xem bà phản ứng thế nào.”
sững .
“Thai ngoài tử cung?”
“Ừ.”
“Thai ngoài tử cung thì phẫu thuật.”
“ giữ đứa bé.”
“Nếu bà thật lòng quan tâm em.”
“Bà sẽ xót em.”
“Còn nếu chỉ nghĩ tới cháu nội.”
“Bà sẽ đổi sắc mặt ngay.”
“Cứ thử xem.”
“Thử một cái ngay.”
gật đầu.
Đến trưa, về nhà.
Quả nhiên chồng đang ở đó.
bàn đặt một con gà ác.
Cùng một hộp táo đỏ.
“Tiểu Nhã!”
chồng vội bước tới.
mặt đầy vẻ tươi .
“Mau xuống .”
“ hầm gà ác cho con .”
“Nếm thử xem.”
Bà kéo xuống.
.
“.”
“Con từ bệnh viện về.”
Nụ mặt chồng cứng .
“Bệnh viện? chuyện gì ?”
“Sáng nay con đau bụng.”
“Còn máu nữa.”
“Bác sĩ bảo thai ngoài tử cung.”
“ phẫu thuật.”
“ giữ đứa bé.”
Sắc mặt chồng lập tức đổi.
“Thai ngoài tử cung?”
“Thật giả thế?”
“Bác sĩ .”
“Con cũng siêu âm .”
chồng bật dậy.
qua trong phòng khách.
“ thai ngoài tử cung ?”
“Chẳng con vẫn bình thường ?”
“Hôm qua còn cãi với cơ mà?”
bà .
“.”
“ ý gì?”
“ ý gì cả.”
“ chỉ cảm thấy...”
Xem thêm: Tiên Hồ Dẫn (1) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ hợp lý thôi.”
“Nhà giờ ai thai ngoài tử cung cả.”
“Chắc sức khỏe con .”
lạnh trong lòng.
Quả nhiên.
Đứa bé còn nữa.
Phản ứng đầu tiên bà thương .
Mà trách cơ thể vấn đề.
“ .”
“Con gà ...”
“Cứ để .”
chồng vội vàng .
“Để con bồi bổ phẫu thuật.”
“ .”
“Tiểu Nhã.”
Bà đột ngột đổi giọng.
“Đằng nào con cũng phẫu thuật.”
“Chắc cũng ăn đồ cứng.”
“ chỗ thịt xông khói...”
“Cũng ăn .”
“ ...”
Bà còn hết.
bật .
“.”
“ ...”
“Con mất con.”
“Mà vẫn còn nhớ tới thịt con gửi.”
“ ruột kế ?”
Mặt chồng đỏ bừng.
“ !”
“ chỉ thuận miệng thôi!”
“Thuận miệng thôi?”
lấy điện thoại .
“ tin con sẽ gọi ngay cho con ?”
“Kể nguyên văn những lời cho bà ?”
Hai chân chồng mềm nhũn.
Bà phịch xuống ghế.
“Tiểu Nhã.”
“ .”
“ nên nhắc tới thịt.”
bà .
“Muộn .”
08chồng lúc về để con gà ác.
Táo đỏ cũng để .
Bà mang theo thứ gì.
khi , bà một cái.
Ánh mắt đó.
Cả đời cũng quên .
áy náy.
Mà oán hận.
Bà oán đưa thịt cho .
Oán khiến bà mất mặt con trai.
Oán mang đứa cháu nội mà bà mong .
Cửa đóng .
xách con gà ác lên.
Ném thùng rác.
Táo đỏ cũng ném luôn.
dám ăn đồ bà .
Tối đến, Chu Kiến Quân trở về.
thấy con gà trong thùng rác.
Mặt lập tức tối sầm.
“Em điên ?”
“Gà còn ngon thế mà vứt ?”
“Em một con gà ác giá bao nhiêu ?”
“Một trăm hai mươi tệ đấy.”
“ bỏ tiền mua.”
“Em vứt vứt?”
.
“ em thai ngoài tử cung .”
“ đoán bà gì?”
Chu Kiến Quân khựng .
“Bà... bà bảo em dưỡng sức cho .”
lạnh.
“Chu Kiến Quân.”
“ khi .”
“Bà với em rằng”
“Đằng nào em cũng phẫu thuật.”
“Ăn đồ cứng.”
“ thịt xông khói càng ăn .”
“Bảo em lấy cho bà.”
Sắc mặt Chu Kiến Quân lập tức đổi.
“ thể nào.”
“ thể thế .”
“ ghi âm ?”
lấy điện thoại .
“Em ghi âm .”
bấm phát đoạn ghi âm.
Giọng chồng vang lên rõ mồn một.
“... thịt xông khói cũng ăn .”
“ ...”
Đoạn ghi âm dừng .
Chu Kiến Quân sững .
“Tiểu Nhã.”
“ ...”
“ lẽ bà chỉ thuận miệng thôi.”
chằm chằm .
“Thuận miệng?”
“Cứ mở miệng nhắc tới thịt.”
“Trong mắt chỉ thịt.”
“ em.”
“ em.”
“ cả đứa con chúng .”
“Chu Kiến Quân.”
“ mở mắt cho rõ .”
“Xem rốt cuộc thế nào.”
Chu Kiến Quân sofa.
lâu gì.
định .
đột nhiên lên tiếng.
“Tiểu Nhã.”
“Chỗ thịt đó...”
“Em thể mang ?”
tưởng nhầm.
“ gì cơ?”
“Thịt.”
“Em mang .”
“Vợ chồng tự ăn.”
“Một miếng cũng cho .”
“ ?”
ngây .
ngẩng đầu lên.
Trong mắt như chút ươn ướt.
“ suy nghĩ cả ngày hôm nay.”
“ với em.”
“Cũng với vợ.”
“ nên lén em gọi cuộc điện thoại đó.”
“Chỗ thịt đó, giữ .”
“Vợ chồng tự ăn.”
“Em ?”
.
Lòng rối bời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.