Mùa Xuân Năm Sau
Chương 7
Hiếm hoi lắm mới nhớ tới ngày dự sinh Khương Dư.
… mùa xuân năm .
Thật cũng chẳng quá để tâm đứa bé sinh .
Suy cho cùng cũng chỉ một công cụ mà thôi.
khi những thứ liên quan tới sinh mệnh bé nhỏ dần trở nên rõ ràng và cụ thể…
Trong lòng chợt nảy sinh một cảm giác khác lạ:
Đó …Con .
Yết hầu khẽ chuyển động, lên tiếng dặn dò:
“Gửi qua .”
Qua một lúc, cầm điện thoại nhắn cho cô một tin.
Bảo cô gọi tới trải t.h.ả.m trong nhà lên.
Thật kiểu quá chu đáo.
nghĩ tới chuyện cô thích chân trần khắp nhà…
nhắn thêm vài câu:
[Trời lạnh , mặc thêm đồ.]
Cho đến tối ngày thứ năm.
Khung chat bên vẫn trống rỗng.
Cô trả lời tin nhắn.
Đây chuyện giờ từng xảy .
day day mi tâm, vô cớ cảm thấy trong lòng nặng nề.
vui ?
…
Giận ?
Hai từ đặt lên Khương Dư luôn khiến cảm thấy chân thật.
Dù suốt 5 năm qua, cô mãi mãi đều dịu dàng ngoan ngoãn.
Từ tới giờ từng nghĩ cần giải thích gì với cô.
Phiếu khám t.h.a.i do ngầm cho tung .
Sóng gió mạng cũng bàn tay .
Đừng bỏ lỡ: Ly Hôn Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
Chẳng qua chỉ đưa tin tức tới tai Thẩm Lam, xem thử cô thật sự để tâm vị trí bà Lục .
Khương Dư kiểu để ý đ.á.n.h giá mạng.
thời gian đó cô gần như chẳng ngủ ngon.
Cô luôn cố gắng khi đóng phim, kết quả thường như ý.
vài sinh vốn hợp diễn xuất.
vì chuyện nên vui ?
chẳng qua cũng chỉ vài lời đ.á.n.h giá hư ảo thôi mà.
Đáng để tức giận đến thế ?
cũng từng nhắc tới Thẩm Lam mặt cô, càng chuyện sắp đính hôn.
thì rốt cuộc cô đang làm loạn cái gì?
lúc điện thoại trợ lý Lâm gọi tới, giọng điệu mang theo chút dè dặt:
“Tổng giám đốc Lục, quần áo mùa thu và đồ bé đều đưa tới cửa nhà cô Khương , chỉ … bấm chuông mãi ai mở.”
Chuyện cũng bình thường, Khương Dư từng về quê ở vài hôm.
Chỉ giờ cũng gần một tuần , vẫn ?
“ hỏi bảo vệ khu chung cư, họ hôm cô Khương rời còn mang theo một con mèo thương.”
Mèo thương?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mua-xuan-nam-/chuong-7.html.]
nhạy bén bắt điểm .
Khương Dư cưng con mèo , cho dù ở nơi khác cũng sẽ đặc biệt thuê tới chăm sóc.
lúc qua ngủ, con mèo còn giữa hai .
thương ?
khẽ nhíu mày.
Hiển nhiên trợ lý cũng hiểu rõ điều :
“Bảo vệ hai tuần nó vô tình rơi từ ban công tầng mười hai xuống, may mà mắc ngọn cây nên mới cứu.”
Hai tuần …
ngày Thẩm Lam trở về nước.
Dường như nhận điều gì đó, đáy lòng âm thầm dâng lên cảm giác bất an:
“ kiểm tra camera giám sát, xem con mèo đó rốt cuộc xảy chuyện gì.”
13
Thẩm Lam làm việc từ đến nay từng che giấu, cho nên camera giám sát nhanh tra chuyện ngày hôm đó.
Máy bay hạ cánh xuống trong nước lúc rạng sáng, Lục Hạc Nhiên trực tiếp gọi điện cho cô .
Giọng đàn ông bình tĩnh gợn sóng, vui giận:
“Qua đây. Quán cà phê Mars. Cho cô mười phút.”
khi gặp mặt, Thẩm Lam trực tiếp ném túi lên mặt bàn, thoải mái thừa nhận:
“, tới đó đấy, thì ?”
“Chẳng qua chỉ xem thử loại đồ chơi nhỏ nào thể khiến cam tâm nuôi suốt 5 năm thôi. còn tưởng lợi hại cỡ nào, ai ngờ thấy trở về sợ tới mức chẳng dám giữ cả đứa bé.”
Lục Hạc Nhiên bật lạnh, giọng đột nhiên trở nên lạnh lẽo:
“Đồ chơi nhỏ? Lúc cô ném con mèo cô từ tầng mười hai xuống, cô cũng nghĩ như ?”
“Chỉ một con mèo thôi, c.h.ế.t thì ? chẳng lẽ thật sự vì một ngoài mà trở mặt với ?”
tới đây, vẻ lười nhác bất cần đàn ông biến mất, quanh tỏa lệ khí mà cô từng thấy.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ, từng chữ từng chữ đều mang ý châm chọc:
Diệu Linh
“Thẩm Lam, cô cái thá gì?”
Thẩm Lam khựng .
Đây đầu tiên chuyện với cô như .
“Nuôi cô vì thích, giống cô, bản sinh nên cũng chịu nổi khác con.”
Câu trực tiếp chạm nỗi đau cô .
Thẩm Lam siết mạnh lòng bàn tay, bất chấp mà bật dậy:
“Lục Hạc Nhiên, thái độ gì ?”
“ giận thì cũng đừng trút lên . Nếu ngầm đồng ý, sóng gió mạng nổi lên ? lấy cô làm quân cờ ép về, giờ giả vờ tình sâu nghĩa nặng cái gì? Đứa bé mất chẳng ý ? dùng nó ép cúi đầu ? chỉ giúp dọn dẹp thôi.”
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
“Dọn dẹp?”
Lục Hạc Nhiên như chuyện gì cực kỳ buồn .
“Thẩm Lam, hình như cô hiểu vài chuyện .”
Giọng lớn, từng câu đều đầy vẻ mỉa mai:
“Thứ nhất, cô , giữ đứa bé , chuyện . Đến lượt cô vượt quyền làm ?”
“Thứ hai, Thẩm Lam, cô quá xem trọng bản ? chẳng qua chỉ thấy cuộc sống quá vô vị, ép cô về xem thử cô phản ứng thế nào, tiện trêu ch.ó cho vui thôi. Cô thật sự cho rằng nhân vật gì ?”
Sắc mặt Thẩm Lam lập tức trắng bệch:
“ ý gì?”
“ ý gì cả.”
Lục Hạc Nhiên nhàn nhạt ngắt lời cô , bấm gọi một cuộc điện thoại ném lên bàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.