Mùa Hoa Rơi Mình Yêu Nhau Nhé
Chương 27: Đêm Ở Chung Phòng – Và Cơ Thể Em Trở Thành Cách Anh Yêu Nồng Nhiệt Nhất
MÙA HOA RƠI, MÌNH YÊU NHAU NHÉ – Chương 27: Đêm Ở Chung Phòng – Và Cơ Thể Em Trở Thành Cách Yêu Nồng Nhiệt Nhất
Tác giả: Mr.Bin
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế đang nhiều độc giả săn đón.
Cuối tuần.
Họ đáp chuyến bay sớm đến Đà Lạt – nơi diễn Hội nghị Đầu tư miền núi phía Nam. Kỳ Phong khách mời danh dự. Còn Hạ Vy trợ lý điều hành cùng, theo công việc – trong lòng, cả hai đều đây “công tác ngụy trang cho kỳ nghỉ hai ngày yêu giữa trời sương lạnh”.
Đến nơi, đưa thẻ phòng cho cô – cô xuống, thoáng sững :
“Phòng đôi?”
“. phòng king bed.”
“Vì đêm Đà Lạt lạnh lắm. Em sẽ cần giữ ấm.” – .
Cô định phản bác, mắt , nhớ đêm ở biển…
Lòng mềm nhũn.
Cả ngày hôm đó, cô theo sát dự hội nghị.
Kỳ Phong xuất hiện với khí chất lạnh lùng, sắc bén – còn cô thì chuyên nghiệp, mực.
cứ mỗi khi khỏi phòng họp, lén nắm tay cô trong thang máy.
Còn lúc dùng bữa tối, gắp cho cô từng miếng, lau nhẹ nước canh dính ở khóe môi cô, khiến vài trong ngành khỏi thì thầm.
Tối muộn.
Phòng chỉ hai .
Cô xong áo len mỏng thì giật khi bước tới từ phía , vòng tay ôm cô thật chặt.
“Em Đà Lạt lạnh lắm ?”
“. em áo ấm.” – Cô trêu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ cần áo ấm. cần em…”
xoay cô , hôn lên môi cô sâu và dồn dập. Tay luồn áo len, vuốt nhẹ sống lưng cô – trượt lên ngực, nắn nhẹ đẫy đà mềm mại.
Xem thêm: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ưm… Phong… chậm thôi…” – Cô thở gấp, tay bám chặt lấy .
“ thể chậm nữa, Vy… nhớ em…” – Giọng khàn hẳn.
bế cô lên giường.
Cởi từng lớp áo, ngắm cơ thể trắng mịn cô ánh đèn ngủ. cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực, lưỡi xoay tròn, mút nhẹ đến khi cô rên khẽ, cong lưng.
Tay luồn xuống giữa hai đùi, tìm thấy nơi ẩm ướt mời gọi.
“Ưm… Ư… đừng… …” – Cô rên thành tiếng khi áp mặt xuống , liếm sâu và đều nhịp, khiến cô ướt đẫm.
“ sẽ ăn em đến khi em gọi tên ... hàng chục .” – gằn giọng.
Cô chỉ kịp thét lên khi đẩy nhỏ thật sâu trong, một cú thúc mạnh khiến cả cô bật lên.
“A…! Phong… sâu quá… ơi…”
“Kêu . Đà Lạt đêm nay sẽ chỉ thấy tiếng em rên .”
Cả đêm đó, họ quấn lấy .
Cô nhớ lên đỉnh bao nhiêu , chỉ nhớ gục trong n.g.ự.c khi trời hửng sáng.
vuốt tóc cô, thì thầm:
“Nếu thể, mỗi chuyến công tác đều em cùng.
nếu công tác… vẫn ngủ cạnh em như thế … mỗi đêm.”
Cô dụi đầu n.g.ự.c , mơ màng:
“Đà Lạt lạnh thật… … thì thấy nóng quá trời luôn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.