Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 77: Số Đào Hoa - 1
Thanh Ngọc tròn mắt, đó ánh trở nên tổn thương.
- ... nghi ngờ ? – Giọng cô run nhẹ như thể tin điều .
Nhật Khánh đáp, chỉ im lặng cô. Sự im lặng , khiến Thanh Ngọc càng thêm uất ức, mắt cô ngân ngấn nước.
- nghĩ đồng lõa với họ ? Tú Nghi và Thi Lan bạn , nghĩa cũng giống họ! – Giọng cô nghẹn .
Nhật Khánh thở dài, cảm thấy bối rối. làm tổn thương cô, cũng thể gạt bỏ nghi ngờ trong lòng.
- Xin , ý nghi ngờ .
Thanh Ngọc vẫn cúi đầu, khẽ hít sâu nhẹ giọng.
- cứ tưởng... sẽ hiểu hơn chứ.
Nhật Khánh cô một lúc, khẽ gật đầu.
- tin .
Thanh Ngọc ngước lên, nở nụ dịu dàng.
- Cảm ơn .
Nhật Khánh gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu, rời . Dù miệng , tận sâu trong lòng , vẫn chút gì đó chắc chắn.
Xem thêm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Giờ chào cờ kết thúc, từng tốp học sinh kéo xuống căn-tin tranh thủ ăn sáng, một khác dạo sân khi tiết học bộ môn.
Tiêu Hà xuống căn-tin cùng hai cô bạn mà ở phụ dọn dẹp bàn ghế.
- cứ lên lớp , để tụi con trai làm . – Hữu Thiên lên tiếng ngay khi thấy cô chạm chồng ghế.
Tiêu Hà mỉm , gật đầu cho câu trả lời.
bước lên cầu thang lầu hai thì hai nam sinh đang rượt đuổi bất cẩn va cô. Tiêu Hà chới với, cảm giác hụt chân làm tim cô như rơi xuống theo.
Ngay khi cô nghĩ sắp “quét lầu” thì một cánh tay vững chãi kéo cô , giữ cô khỏi ngã.
Cảm giác ấm bao quanh , Tiêu Hà hé mắt, chạm ánh Quốc Hy. vội buông cô , mà liếc sang hai nam sinh gây chuyện, giọng trầm xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Chạy nhảy ở cầu thang nguy hiểm lắm, các em ?
- Tụi em xin ạ. – Hai nam sinh cúi đầu, lí nhí vụt chạy mất.
Quốc Hy buông cô , ân cần hỏi thăm.
- Em chứ?
Tiêu Hà khẽ lắc đầu.
- Còn vết thương em ? đỡ đau ? – tiếp tục hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn.
Tiêu Hà sững . Cô nghĩ quan tâm đến vết thương nhỏ đó cô. Trong thoáng chốc, cô suýt mềm lòng. ngay lập tức, cô nhớ chuyện Long đại ca sáng nay, cảm giác khó chịu dâng lên.
- Em ! – Cô đáp cụt lủn.
chẳng để thêm lời nào, cô xoay bước , tốc độ nhanh hơn bình thường như cắt đứt cuộc đối thoại.
Quốc Hy cau mày, theo tà áo dài trắng khuất dần những bậc thang. Cô học trò chứ?
Giờ chơi đến, cả lớp rục rịch phóng ngoài thì tên lớp trưởng giữ .
- Em nào tình nguyện chiều nay trực ở khối 12 giơ tay! – chống nạnh bàn giáo viên, hất mặt hỏi.
đáp chỉ sự im lặng.
- Ơ , tranh thủ ngắm trai ?
- Thôi ơi! Bữa trực để ngắm thầy Quốc Hy, mà ngắm . Thầy lầu, em đất, đến cái áo thầy mặc màu gì em còn thấy! – Một cô gái bức xúc.
- đó, thầy giám thị lôi thông báo đến khô cả cổ. Ở nhà ngủ còn sướng hơn! – Một cô khác tiếp lời.
Tên lớp trưởng nhướn mày, xéo xắt.
- Chứ lúc cưng thu sổ đầu bài, mắt gắn chân mà thấy thầy? – quát. – Thôi, nhiều! Tuần tổ bốn tự chia mà trực. Đứa nào ý kiến ý cò, báo cô Thy!
Bạn thể thích: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lúc , Phương Ny lên tiếng.
- , đừng nóng. Để chiều nay ba đứa em trực cho. – Cô đá mắt sang Tiêu Hà và Trúc Quỳnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.