Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 43: Thân Phận Không Tầm Thường - 1
- Dạy học bổn phận giáo viên mà thầy. Chút chuyện em ngại . – Giọng nhẹ nhàng chắc chắn.
- , , thầy . – Thầy Thắng vỗ vai hề hề.
Thật ông chẳng quan tâm việc Quốc Hy mệt , mà chỉ đang lo cho túi tiền . Dù mới về trường vài ngày, ông bọn học sinh kháo về lối giảng dạy ngắn gọn mà dễ hiểu . Ông chỉ lo đến lúc mở lớp luyện thi cho khối 12, học sinh sẽ đổ xô qua đó, còn lớp ông thì…
Đang chuyện thì Quốc Hy chợt thấy hai bóng dáng quen thuộc. Đó Tiêu Hà đang nắm tay Trúc Quỳnh, cả hai cắm đầu chạy như bay về phía cổng trường.
Khóe môi khẽ nhếch lên. nào bắt gặp Tiêu Hà, cũng thấy cô đang chạy. lúc cô cầm cây violin sẽ thế nào nhỉ? đoán sẽ chẳng thục nữ hơn bao.
Thầy Thắng theo ánh mắt Quốc Hy, dừng chiếc ô tô đang đậu gần đó. Ông liền một cách tự cao, vỗ vai .
- , chiếc xe đó đấy. Cũng khá đắt, nếu thầy chăm chỉ như thì sớm muộn gì cũng sở hữu một con xe thế thôi.
- , em xin phép về . – Quốc Hy gật đầu, bước thẳng đến chiếc xe , mở cửa, .
Thầy Thắng sững , theo chiếc xe rời , cảm giác như tạt nguyên gáo nước lạnh mặt.
- Còn trẻ như thế mà ô tô riêng ? Cũng khá đấy, khá đấy… – Ông lầm bầm, nụ cứng đờ.
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
Ở trong xe, Hữu Thiên cũng theo chiếc xe lăn bánh, ánh mắt đầy bất ngờ. thể thầy Thắng , thì rõ con xe đó giá trị nhỏ. chăng xuất thầy hề bình thường?
[Em chào các độc giả yêu quý. nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Buổi tối, Quốc Hy đang bàn làm việc. Ngón tay lướt bàn phím laptop, ánh mắt chăm chú giáo án đang soạn dở. gian yên tĩnh chỉ tiếng gõ phím lạch cạch.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bỗng điện thoại rung lên, màn hình hiển thị hai chữ “ yêu”. Quốc Hy khẽ thở dài, đặt bút xuống nhấc máy.
Đừng bỏ lỡ: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
- Con trai ! Con đang làm gì đấy? – Giọng Thục Quyên vang lên đầy hào hứng.
- Con đang soạn giáo án. Khuya ngủ?
- nhớ con chứ ! – Bà phụng phịu. – Con ăn uống đầy đủ ? Ở đó ai bắt nạt con trai cưng ?
Quốc Hy bật . hai mươi hai tuổi mà vẫn xem như nhóc mười tuổi.
- Con mà, đừng lo. Các đồng nghiệp con đều .
- Ừm, thì yên tâm ! – Bà gật gù, đột nhiên giọng tràn đầy phấn khích. – , tuấn tới sẽ xuống dự lễ khai giảng ở trường con!
Quốc Hy giật , suýt phun ngụm nước trong miệng.
- ? gì cơ?
- Thì xem con trai khi làm thầy giáo sẽ như thế mà! Mới nghĩ đến thôi thấy phấn khích , làm nhớ đến thời gian dạy đây quá mất! – Thục Quyên tít mắt.
- ... – Quốc Hy xoa thái dương. – Chỉ một buổi lễ khai giảng thôi mà, với hôm đó, con chỉ ở thôi, lên phát biểu gì mà...
- quan trọng! Quyết định thế nhé! Hôm đó con lo ăn mặc cho chỉnh tề, chải đầu chải cổ cho trai đấy. – Thục Quyên tuôn một tràng, cúp máy ngang, cho Quốc Hy cơ hội phản đối.
Quốc Hy thở dài, đặt điện thoại xuống bàn, khẽ lắc đầu. nên chuẩn tinh thần cho ngày khai giảng nhỉ? Một khi đến, e sẽ chuyện náo loạn cho xem.
Chưa có bình luận nào cho chương này.