Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 19: Oan Uổng - 1
Ngày hôm đó, Quốc Hy chuyển đến khu phố mới.
khi hai em dọn dẹp đồ đạc và sắp xếp thứ trong căn nhà thuê, Quốc Hy đưa tay lau mồ hôi trán sang trai, đề nghị.
- , lúc em dạo quanh đây, thấy một quán ăn nhỏ khá sạch sẽ, ấm cúng. Chúng đến đó ăn tối, hôm nay em mời, coi như chúc mừng tân gia và khởi đầu mới.
Tuy cả hai đều thiếu gia một tập đoàn lớn, lối sống họ giản dị đến bất ngờ. vì chọn những nhà hàng sang trọng, hai em luôn ưu tiên các quán ăn đơn giản, mộc mạc.
Khi hai đến quán ăn và chọn một góc khá vắng , điện thoại Quốc Vinh bất ngờ reo lên. nhíu mày màn hình, bắt máy, và chỉ vài giây dậy.
- Xin em, về thành phố gấp. Công ty báo chuyện cần giải quyết. Hôm nay cho em leo cây . – Quốc Vinh Quốc Hy với ánh mắt tiếc nuối.
Gợi ý siêu phẩm: Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. đang nhiều độc giả săn đón.
Quốc Hy thoáng thất vọng, nhanh chóng nở một nụ , nhẹ nhàng trấn an trai.
- , công việc quan trọng. Hôm khác em mời cũng .
Quốc Vinh gật đầu, vỗ nhẹ vai Quốc Hy.
- sẽ bù. , khi nào rảnh sẽ đưa xuống thăm em. Em ở đây nhớ tự chăm sóc bản cho . gì cứ gọi cho .
- Em . cứ yên tâm. về cẩn thận.
Quốc Hy chiếc xe trai lăn bánh rời khỏi quán, dần khuất hẳn góc tường.
Một cảm giác trống trải thoáng qua. nhanh chóng hít thở sâu, nén sự lạc lõng bước quán ăn.
Dùng bữa xong, Quốc Hy đang đợi phục vụ đến thanh toán thì chú ý đến một cô gái đang tựa cây cột phía , chuyện điện thoại khẽ xoay , nhận tà váy lụa dài gió từ chiếc quạt thổi bay và vướng một cái móc giá treo đồ ngay bên cạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quốc Hy dậy, định tiến gần nhắc nhở, lúc cuộc gọi kết thúc, cô gái bước và bất ngờ tiếng “xoạt” vang lên.
Một phần tà váy mỏng giật mạnh và rách toạt, để lộ đôi chân trắng muốt.
Xem thêm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Quốc Hy bối rối kịp lên tiếng thì ánh mắt hai chạm . Trong một giây im lặng kì lạ, cô gái bất ngờ hét lên.
- Đồ biến thái!
Tiếng hét cô gái ngay lập tức thu hút sự chú ý trong quán, ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Tiêu Hà đang gần đó, lập tức chạy đến, ánh mắt sắc lạnh quét qua Quốc Hy, sang cô gái. Cô vội tháo chiếc tạp dề đưa cho cô gái che phần váy rách.
- làm gì cô ? – Tiêu Hà nghiêm giọng hỏi, đôi mắt rời khỏi Quốc Hy.
Quốc Hy kịp phản ứng, ánh mắt nghiêm nghị Tiêu Hà làm khó chịu.
Tình huống trớ trêu khiến cảm thấy chỉ hiểu lầm mà còn vu oan. siết chặt tay, cố kiềm cơn bực bội.
“Thật đen đủi”, thầm nghĩ.
- làm gì cả, chỉ …
Quốc Hy bình tĩnh đáp, lời ngắt ngang.
- Rõ ràng giở trò gì đó với chiếc váy và còn chằm chằm chân nữa! – Cô gái rách váy giận dữ chỉ tay , giọng run rẩy vì hổ.
Tiêu Hà liếc Quốc Hy một lượt từ xuống , ánh mắt đầy khinh bỉ.
- Ăn mặc cũng dáng tử tế, mặt mày sáng láng thế , làm chuyện hèn hạ như thế? mau xin cô . – Giọng cô lạnh lùng, chút nể nang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.