Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 122: Nhớ Đến Ai
- , dù ba kiểm soát, cũng cần chạy xuống tỉnh làm một giáo viên bình thường chứ? – Thiên Vũ nhướn mày, tặc lưỡi. - Khoản tiền lời từ việc đầu tư nhà hàng với , đủ để sống thong dong cả đời còn gì.
- thích công việc . cảm thấy vui với cuộc sống bình thường . – Quốc Hy nhẹ, ánh mắt dịu .
Thiên Vũ thở dài, như bất lực.
- bó tay với luôn đấy. Đừng mai mốt chán sống với thì lên núi tu tiên luôn đấy nhé?
Quốc Hy bật , vỗ vai bạn.
- Yên tâm, còn nặng nợ hồng trần lắm.
Cả hai cùng bật vui vẻ. Lúc , sân khấu, một nữ nghệ sĩ violin bước cúi chào khán giả. Âm thanh violin du dương hòa cùng tiếng piano ngân vang, nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Từng cặp đôi lượt dìu hòa buổi khiêu vũ.
Quốc Hy đưa mắt nữ nghệ sĩ thướt tha trong chiếc váy trắng, ánh sáng hắt lên khuôn mặt khiến bất giác nhớ đến cô học trò nhỏ ngày khai giảng. Khóe môi vô thức cong nhẹ.
[Em chào các độc giả yêu quý. nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Thiên Vũ liếc sang, thấy bạn bỗng trầm ngâm, liền huơ tay mặt , hỏi.
- Gì ? Trúng tiếng sét ái tình ?
Quốc Hy liếc xéo, kịp đáp thì một cô gái trong chiếc váy đỏ bước đến, e thẹn ngỏ lời.
- thể nhảy với một điệu ?
Quốc Hy chút chần chừ.
- Xin cô. – nghiêng đầu, lịch sự từ chối sang Thiên Vũ. – .
Câu lấp lửng chẳng rõ nghĩa Quốc Hy khiến hai như hóa đá.
Cô gái cắn nhẹ môi, gượng lùi bước rời . Còn Thiên Vũ thì há hốc.
Đừng bỏ lỡ: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI, truyện cực cập nhật chương mới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- … gì ? thẳng đấy nhé.
- cong ? – Quốc Hy tỉnh bơ, nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vô thức hướng về sân khấu, nơi tiếng đàn vẫn ngân lên như chạm đến một góc sâu trong lòng.
Lúc , tại nhà Lệ Mai, Tiêu Hà đang lúi húi trong bếp phụ giúp chị cùng xóm. Khi những ly panna cotta đầy màu sắc bày biện bàn, Tiêu Hà giấu nổi sự thích thú, reo lên.
- quá! Chị khéo tay ghê!
- Cũng nhờ công em nữa mà. – Lệ Mai hiền.
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan, truyện cực cập nhật chương mới.
Tiêu Hà tít mắt, đếm ly lẩm bẩm.
- Mà hình như… làm nhiều thì ?
- , chị còn để phần mang cho bạn trai… - Lệ Mai chợt khựng , đưa tay che miệng như lỡ lời.
Tiêu Hà lập tức bắt tín hiệu, hai mắt tròn xoe, mỉm tinh quái.
- Chị bạn trai từ khi nào ? Tên gì? Ở ? Trong trường ngoài trường? Hai quen thế nào? em mà!
- Em đang hỏi cung chị đấy ? – Lệ Mai xua tay, đôi má đỏ ửng. - Cũng mới vài tuần thôi. Em chỉ cần bọn chị cùng khối .
- mà bí ẩn ? Cho em tên , em xem mặt rể mà!
- Xin em nha, thích chú ý nên… bọn chị hẹn hò trong âm thầm thôi. – Lệ Mai nhoẻn ngại ngùng.
- Ồ… ? – Tiêu Hà làm bộ phụng phịu khì. – , miễn chị vui .
Trong lúc Lệ Mai tìm túi giấy để gói bánh mang về, một chú chó trắng muốt như cục bông lon ton chạy bếp, quấn lấy chân Tiêu Hà. Cô bật , cúi xuống bế nó lên, đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt.
- Em cún chị? Lúc em qua thấy?
- , một nhà hàng xóm. Họ mới chuyển xa, mang theo nên cho chị.
Tiêu Hà gật gù, vẫn cưng nựng chú chó trong tay. Bất chợt, cô nhớ đến chú chó con ở công viên, thầm nhủ chiều mai sẽ đến thăm nó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.