Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 116: Cô Gái Vô Tư
thể giả vờ yếu đuối cũng một loại năng lực nhỉ? cô cũng từng một cô gái yếu đuối, từng đến nghẹt thở vì một lời trêu chọc, một ánh khinh miệt. chẳng ai thương xót, chẳng ai dang tay. Họ xem sự mềm yếu cô trò , cái cớ để giẫm lên lòng tự trọng vốn mỏng manh.
Giọt nước mắt một con vịt xí thì chẳng ai để tâm, còn lệ thiên nga nâng niu như châu ngọc. Dù giờ đây cô gọi hoa khôi trường, tận sâu trong lòng, Tiêu Hà vẫn dám để lộ sự mềm yếu. Quá khứ đó với cô vẫn nỗi ám ảnh quá lớn.
- quên mang nón ? Mặt đỏ như quả gất kìa. – Giọng quen thuộc vang lên làm cô khẽ giật .
Hữu Thiên bước tới, càu nhàu tháo chiếc nón , đội lên cho cô.
- cần , sẽ cảm nắng đấy. – Tiêu Hà toan tháo Hữu Thiên giữ tay cô .
- trai tráng mà lo gì. – hì hì, xuống cạnh cô, mở chai nước tu một .
Tiêu Hà bật , trêu.
- Mặt cũng đỏ như quả dưa hấu , còn .
- đánh bóng chuyền xong mà. – Hữu Thiên vội đáp, tay lau vệt mồ hôi.
Tiêu Hà chẳng nghĩ nhiều, lấy từ cặp hộp khăn ướt, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho như một phản xạ quen thuộc cô vẫn làm với Phương Ny và Trúc Quỳnh. Với cô, Hữu Thiên bạn, nghĩa. Nên đây chỉ thói quen mật giữa những gắn bó.
Chỉ đối với Hữu Thiên thì như . Tim thiếu điều nhảy khỏi lồng ngực. Mặt đang đỏ vì nắng càng đỏ hơn. giấu sự bối rối thế nào khi cô quan tâm theo cách quá dịu dàng, quá gần gũi mà quá vô tư như .
- mặt đỏ quá ? lẽ cảm nắng thật ? – Tiêu Hà hoảng, đưa tay sờ trán .
Hữu Thiên vội gỡ tay cô , lắp bắp.
- ... , tại trời nóng quá thôi.
Phía bên , Nhật Khánh bất giác siết nhẹ chai nước trong tay khi bắt gặp khoảnh khắc Tiêu Hà đặt tay lên trán bạn , dịu dàng và mật đến khó tin.
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
chỉ bạn bình thường... ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
tự hỏi, tự phủ nhận, cố dập tắt cảm xúc mới nhen nhóm.
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
- Nhật Khánh, quán ăn mới mở nè. thực đơn hấp dẫn ghê. Thi xong tụi ăn nha? – Giọng Thanh Ngọc kéo về hiện tại.
Thấy Nhật Khánh mấy tập trung, Thanh Ngọc cau mày.
- gì ?
kịp trả lời, đám bạn cùng lớp réo gọi từ xa.
- Nhật Khánh! Vô trận thôi!
- mà. đây nghỉ , với các chút. – đáp, vội rời .
Thanh Ngọc gật nhẹ, nụ vẫn dịu dàng. trong đáy mắt, thoáng qua tia lạnh lẽo.
Khi ánh chiều buông nhẹ nhuộm vàng sân trường, từng tốp học sinh ríu rít về, tiếng vang vọng khắp lối . Tiêu Hà vội mà nán ở hành lang, đợi dòng thưa bớt mới lững thững bước về phía nhà xe.
Đang đảo mắt tìm con xe yêu dấu thì cô gọi.
- Tiêu Hà!
Cô đầu, bắt gặp Long đại ca tay cầm túi giấy lớn, hớn hở chạy tới.
- May quá, em về!
- gì nữa đây? – Tiêu Hà nhíu mày, giọng cáu. - rõ , thích . Đừng bám theo nữa.
Long đại ca lập tức xua tay.
- ! Em đừng hiểu lầm. Chuyện đó thì nghĩ thông . đến đây chỉ cảm ơn em thôi. đó em chắc viện dài dài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.