Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 105: Những Mối Quan Hệ Nhì Nhằng
Hữu Thiên sang Tiêu Hà, nhẹ giọng.
- chút về.
Tiêu Hà đáp, chỉ gật đầu, nhẹ.
phòng y tế, một nhóm học sinh đang chờ cửa. Hữu Thiên nhận thẻ bảo hiểm thì một giọng nhẹ nhàng vang lên lưng:
- cũng thông tin ?
Hữu Thiên đầu, bắt gặp Thanh Ngọc. Cô với ánh mắt long lanh thường thấy.
- Ừ. – đáp, bước .
- ôn thi đến ? hết chứ? – Thanh Ngọc bước theo, giọng ngọt ngào.
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
- Ừ, cũng tạm. – Hữu Thiên đáp gọn, mắt thẳng, dừng .
Cả hai sóng bước sân trường, khí phần gượng gạo. Lúc đến dãy lầu chính, một học sinh lầu vô ý làm rơi chai nước xuống ngay vị trí họ.
- Cẩn thận! – Hữu Thiên kịp thời kéo mạnh tay Thanh Ngọc lùi , tránh khỏi chai nước rơi xuống sân, nước văng tứ tung.
Thanh Ngọc hoảng, ngẩng đầu .
- Cảm… cảm ơn .
Hữu Thiên buông tay ngay, lạnh nhạt đáp.
- gì.
Thanh Ngọc theo bóng lưng , ánh mắt lấp lánh, trái tim vô thức đập nhanh một nhịp.
Cô chắc chắn Hữu Thiên vẫn còn quan tâm cô, vẫn còn để ý đến cô. lẽ vì nguyên do gì đó mà mới trở nên xa cách như .
[Em chào các độc giả yêu quý. nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Giờ tan trường, Tiêu Hà bước chậm rãi xuống sân, cơn gió nhẹ nhàng lùa qua mái tóc như xoa dịu tâm trạng nặng nề cô.
- Tiêu Hà! – Tiếng gọi vang lên phía .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô ngoái , thấy Nhật Khánh đang chạy về phía . Cô ngạc nhiên, dừng chân chờ.
- Hôm qua nhắn cho , trả lời?
- … xin nha, tối qua ngủ sớm, đụng đến điện thoại. – Tiêu Hà nhẹ, giọng phần áy náy.
Nhật Khánh gật đầu nhanh chóng chuyển chủ đề.
- Thứ bảy về trường cấp hai với ?
- Hả? Về làm gì ? – Cô nhíu mày thắc mắc.
- Trường sắp tổ chức lễ kỷ niệm thành lập, mời mấy học sinh cũ thành tích về tham gia dự án “Dấu ấn học sinh” gì đó. Giáo viên cũ bọn nhắn bảo rủ cùng về tham gia. – Nhật Khánh , giọng hứng khởi.
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tiêu Hà sững . Cũng lâu cô về ngôi trường . Dù đó nơi bắt đầu, nơi cô từng thật lòng quãng thời gian u tối.
- . – Cô gật đầu nhẹ, ánh mắt dường như lắng đọng điều gì đó. – Để sắp xếp trả lời nha.
- , chờ. – Nhật Khánh mỉm .
Sáng hôm , sân trường rực rỡ ánh nắng, tiếng chim ríu rít hót vang hàng phượng già. Trúc Quỳnh nắm tay Tiêu Hà, tung tăng bước lớp, vẻ mặt tươi tắn lạ thường.
- Hết bệnh lẹ em? – Phương Ny nhướn mày trêu, còn Đức Thành thì cô phần ngỡ ngàng.
- Ừ… khỏe lắm luôn ! – Trúc Quỳnh tươi rói.
Tiêu Hà liếc cô bạn, ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong lòng bỗng một linh cảm lành.
Giờ chơi, Tiêu Hà kéo Trúc Quỳnh hoa viên, ánh mắt nghiêm túc đến lạ thường.
- Khai thật , đột nhiên vui vẻ như … liên quan gì đến ?
Trúc Quỳnh khựng , bẽn lẽn gật đầu.
- Ừm… và hẹn hò với .
Tim Tiêu Hà hẫng một nhịp. Bàn tay vô thức siết chặt thành nắm đấm.
- hẹn hò với ? thật sự nghĩ… tất cả những gì làm, đó thật lòng thích ? – Tiêu Hà gần như quát lớn.
- hiểu lầm thôi! – Trúc Quỳnh lí nhí. – bảo… lúc đó chắc chắn cảm xúc , nên mới chọn cách lùi . khi khiến buồn, cũng đau lòng. bảo… nếu , sẽ hối hận cả đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.