Một Viên Đường Là Đủ
Chương 4: 4
Hai quả gươm tuốt khỏi vỏ, khí thế căng thẳng.
Cháy thành lây cá chậu, hai vị thể đừng cãi ?
Một bên khóa thời học viện, một bên sếp hiện tại, thật sự khó xử.
“ gì khác, ‘ ’ hai chữ , Tổng Kỷ chắc qua? Khi và em khóa còn học chung, còn lang thang gõ code ở .”
Tiêu Nhuận chịu thua.
cũng , khi khởi nghiệp, Kỷ Từ quả thực một lập trình viên, học chuyên ngành máy tính.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia đang nhiều độc giả săn đón.
Kỷ Từ nhướng mày, trong mắt khinh thường:
“ kể từ thời Vân Mưu cho xong? Thật nếu ‘ ’, khi cùng bàn với cô , còn đang nghịch màu ở đó.”
run tay, suýt làm đổ cốc nước.
4
, và Kỷ Từ từng bạn cùng bàn hồi cấp ba, kiểu “nước lửa khó dung”.
Lời đó như kéo về quãng thời gian xa xưa.
và thành tích ngang ngửa, vị trí nhất khối luôn do hai đứa nắm giữ.
lẽ vì đối thủ, chúng thế nào cũng chướng mắt.
coi thường tự cao tự đại, chê gu thẩm mỹ t.h.ả.m hại.
đến năm lớp 11, khi bất ngờ sa đam mê hội họa, xung quanh chẳng ai ủng hộ, chỉ Kỷ Từ.
Tên suýt chút nữa kéo cờ gõ trống tiễn đưa .
“Em chuyển qua học nghệ thuật thì chẳng ai tranh hạng nhất với nữa. Tại ủng hộ chứ.”
trai cúi đầu làm bài trong quyển Năm năm thi – Ba năm luyện, đối mặt với câu hỏi , chẳng thèm ngẩng đầu.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/mot-vien-duong-la-du/4.html.]
“ mà thấy em thật sự hợp với nghệ thuật.”
“?”
Kỷ Từ ngẩng lên, khóe mắt cong cong, lộ chiếc răng nanh nhỏ gian xảo:
“Bởi vì cái kiểu mắt mọc đỉnh đầu em giống hệt ông họ – một họa sĩ. , nhắc mới nhớ, dạo ông làm bếp ở tiệm hamburger .”
“…”
lập tức vung tay cho một đòn chí mạng.
5
“Vân thanh thanh tựa mưa, sóng nước lăn tăn khói sương bay.”
“Sa mạc khói lẻ loi thẳng tắp, Trường Hà ráng chiều tròn vành vạnh.”
“Trăng sáng soi qua rừng tùng, suối trong róc rách chảy đá.”
Họa sĩ thể vẽ cảnh tượng mắt, cũng thể khiến những câu chữ xưa tỏa sáng nơi ngòi bút.
Thế giới bao cảnh , nhiều từng thấy.
vẽ tất cả những cảnh sắc , để càng nhiều chiêm ngưỡng.
Thế nên nhất quyết theo học hội họa.
“Hứa Lạc Thần, tuổi trẻ ai chẳng mơ mộng. Thầy hy vọng em cân nhắc thêm, với thành tích hiện tại, thi một trường đại học danh tiếng thành vấn đề.”
“Cảm ơn thầy quan tâm, em quyết định .”
Trong tiếng thở dài liên tiếp thầy, bước khỏi văn phòng.
Từ nhỏ cha ly hôn, sống cùng .
thế hệ sinh viên đại học đầu tiên trong làng, còn cha thì đến cấp hai cũng học hết, chỉ một nông dân thật thà chất phác.
tiến thủ, cha bảo thủ. Họ như hai đường thẳng song song vốn chẳng nên giao , cưỡng ép buộc thành một đôi.
thích tranh sơn dầu, cha mê tranh dân gian.
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
ăn mặc thời thượng, cha chỉ thích quần áo cũ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.