Một Chút Vẩn Vơ
Chương 6: Gió động chân mây
Cơn mưa nhè nhẹ thoảng qua, Hạnh Tương cặm cụi bản phác thảo mới. Cô miệt mài khi đầu óc rối ren, khó để tập trung cho ý tưởng. khéo bản phác họa sọt rác!
đồng hồ hơn tám giờ sáng, cô chẳng định phố để tìm ý tưởng. khí thật mát lành, đôi lúc ngủ ở nhà mới thật sự sung sướng. Con mèo hung đỏ cuộn tròn sàn. Nó phát tiếng rên khe khẽ, cô chỉ sờ chiếc bụng béo tròn đó. Trông nó lười biếng mà đáng yêu vô cùng.
- Cốc! Cốc!
Cô uể oải mở cửa, bố cô vẻ thoải mái lắm. Ông ngần ngừ hỏi cô:
- khách đến tìm, con... gặp ?
Hạnh Tương ái ngại câu bố, cô trầm ngâm nghĩ ngợi song vẫn rảo bước cổng. Cánh cửa màu trắng nổi bật, qua khe hở từng song sắt. Cô thở dài khi thấy bó hoa Kỷ Văn cầm tay. kiên nhẫn đợi cũng khá lâu. Vẻ như bố cô cũng hoan nghênh lắm. , ông vẫn lịch sự cho cô . Cô đẩy cánh cửa, Kỷ Văn rộ lên nét phấn khởi. Chí ít cô xua đuổi theo cách nghĩ thông thường.
- Chào em! - Kỷ Văn mở lời, thái độ thiện gần gũi. Hạnh Tương bình thản , trái tim nguội lạnh thiết tha gì tình xưa còn . Cô thừa hiểu Kỷ Văn gì, chỉ liệu dùng lời lẽ nào để thôi.
Xem thêm: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- chuyện gì ? - Cô trả lời, Kỷ Văn chợt sững . Cảm giác như cô hẳn Hạnh Tương. Đột nhiên cả con đổi hẳn, cô gái năm nào bỗng vô cảm, đầy nỗi giá băng.
- Em thể cho một chút thời gian ?
Hạnh Tương nhướng mày. Miễn cưỡng lắm cô mới đồng ý cùng ngoài. Bố cô dõi mắt trông theo bóng họ khuất dần qua hàng cây xanh rũ mát. Hạnh Tương xuống băng ghế. Cô chán chường nếu cứ quán cà phê phòng nào đấy. Cả hai tản bộ quanh bờ hồ ở trung tâm thành phố. Kỷ Văn tặng bó hoa cho cô. Hạnh Tương cầm lấy để cạnh chỗ . Kỷ Văn còn đấy, đợi chờ cô cho phép bên .
- cần điều gì ? - Cô hỏi, Kỷ Văn ngần ngừ mở miệng thế nào. quá hiểu yêu cũ. Rõ ràng cô thừa lòng và cô đang cố thử thách sự kiên nhẫn đó.
- Hyoka Hashi -
Kỷ Văn mặt cô, thấp xuống, đủ tầm để cô gái xinh xắn hôm nào. Hạnh Tương thoáng chau mày, bàn tay ấm áp giữ lấy trái tim cô giờ như thỏi sắt lạnh vô tình. Cô chẳng tìm thấy chút ấm nào còn sót ở tình yêu bi đát . Màu nỗi nhớ chỉ một đen tăm tối, mịt mờ.
- , dù thế nào em cũng tha thứ ... thật sự hối hận. làm từ đầu em?
Kỷ Văn dồn nén xúc cảm, mắt lộ rõ những mạch m.á.u nhỏ. Nó giống lời tha thiết, cầu khẩn kẻ phạm lầm. Hằn sâu trong trái tim, Hạnh Tương dần dần nhận cơn đau nho nhỏ. Nó chẳng thể thâu tóm lý trí bao tổn thương cô chịu đựng thì đây nghĩa lý gì! Cô đẩy nhẹ tay Kỷ Văn và khẽ mỉm .
- chuyện qua , em nhắc nữa. Cứ sống theo tự nhiên, em càng bó buộc điều gì!
- Em ... - Kỷ Văn thất vọng vô cùng, choàng tay ôm chặt cô lòng. Hạnh Tương cứ buông thõng đôi tay đó. Cô chẳng níu kéo tình cảm nào cả.
- kết thúc ... - Cô nhẹ nhàng rời khỏi, Kỷ Văn thẫn thờ cạnh ghế đá. buồn tủi bó hoa hồng im một góc.
...
Gió chiều se lạnh, Hạnh Tương vẫn về nhà. Cô chẳng sẽ gì nếu bố hỏi chuyện hôm nay. Chân cô khỏi, thỉnh thoảng nó cũng đau đôi chút. Một cô lẻ bóng ở công viên ngoại thành. Lời Kỷ Văn cô còn nhớ, yêu cô sâu đậm đầu môi chót lưỡi trót tin, cuối cùng ngậm lấy đắng cay riêng . Thà yêu ai để cuộc đời tự do tự tại.
- Ôi! - Hạnh Tương nhăn mặt. Cái lạnh đột ngột bên má khiến cô giật .
- Uống coca nhé!
Mặt Hạnh Tương đỏ bừng. vẻ cô giận lắm. Dù tâm trạng đang buồn bực mà xuất hiện kiểu như vị thánh trong truyền thuyết ! Cô dậy, định ngay thì...
- !
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tịnh Đông nắm ngay bàn tay , quyết để cô mà! Hạnh Tương chau mày, cô giằng tay khá mạnh chẳng hiểu gã hâm hâm khoẻ thế. Rốt cuộc cô đành yên cạnh !
- Tương Tương buồn nữa hả?
Tịnh Đông uống ngụm coca, Hạnh Tương qua ánh mắt đầy vẻ tổn thương đó. Cô im lặng liếc xuống bãi cỏ xanh biếc. Mặc dù lời tâm sự thể thốt Hạnh Tương chợt thấy bình yên mỗi khi Tịnh Đông cạnh bên thế .
mở hộp đàn và lấy chiếc ghi . Từng nốt nhạc đầu tiên len lỏi qua ngóc ngách trong tâm hồn. Hạnh Tương thấy khóe mắt cay cay, Tịnh Đông chơi như thế và nó đủ để cô rơi giọt nước mắt thể kiềm chế nổi. Lòng cô đau như cắt. Cô đang yên tại Kỷ Văn phá bĩnh tháng ngày bình yên . Sự mệt mỏi càng lúc càng tăng, cô cầm cự đến lúc vỡ òa như đứa trẻ.
- Tương Tương ...
Tịnh Đông bỏ cây đàn sang bên, vòng tay ôm cô lồng n.g.ự.c ấm. Cô gái bé nhỏ cứ thút thít, vỗ về nhẹ nhàng. Mãi lúc , nỗi lòng dịu và tan trong trống.
- Xin ... - Cô ngượng ngùng , Tịnh Đông trừ. đưa cô chiếc khăn giấy, Hạnh Tương cầm lấy nó. Cô lúng túng tính về nhà.
- Cô đói ? ăn gì ? - Tịnh Đông ngây ngô hỏi, Hạnh Tương thật sự ước ao đ.ấ.m một cái. Chiều muộn , cô cũng tâm trạng ăn uống gì. Hạnh Tương lắc đầu.
- thôi! nấu bữa tối nhé!
Hạnh Tương kinh ngạc, cô kịp thêm thì Tịnh Đông ngang nhiên nắm tay cô dẫn như đứa trẻ. Cái gã thô bạo ! Cô ngần ngừ trong cổ họng.
...
Ánh đèn điện sáng choang, Hạnh Tương trông mấy bản nhạc dang dở sàn. Căn phòng nhỏ bé Tịnh Đông đang sống, nó khá đơn giản và bề bộn chút. Cảm giác thứ hai đến nhà thầy dạy nhạc khác chi đầu. điều cô thấy sàn đôi chỗ mấy viên thuốc rải rác.
bệnh gì ?
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mùi thức ăn thơm lừng, Tịnh Đông làm món cơm cuộn khá bắt mắt. Hạnh Tương mới ăn thử. đem xuống chỗ , phục vụ cô chu đáo. Cô cảm thấy ngại, dẫu thế cứ thản nhiên gắp miếng cơm cuộn đưa cô.
- Thôi nào...
Cô ngả đầu về , tránh miếng cơm cuộn Tịnh Đông cố đưa đến miệng . phì , đôi lúc cô nàng biểu cảm dễ thương quá .
- Ăn thử nhé!
dí sát cô, Hạnh Tương phát bực. Cô ngờ ngợ giác quan tồi tệ thế, còn theo về nhà cơ đấy!
Điên mất thôi!
- Nè!
Hạnh Tương gắt lên, cô bật dậy. Chả hiểu duyên cớ gì, chân cô vướng chiếc bàn thấp. Tịnh Đông kịp đặt miếng cơm cuộn xuống thì cô nàng ngã nhào lên . Hai đôi mắt ngơ ngác , đầu tiên cô chạm chiếc mũi cách gần như . Tịnh Đông nín thở, sắp ngạt bởi gương mặt đỏ bừng cô. Trái tim đập loạn xạ, khoảnh khắc tình cờ chợt bùng phát cảm xúc kì lạ. Đôi mắt cô long lanh thật . Cả tâm hồn nữ họa sĩ ngập tràn say đắm. Bờ môi hồng quyến rũ, tưởng chừng bừng tỉnh giữa khúc nhạc đón xuân sang.
- Nè! - Cô đẩy và dậy. Hạnh Tương cầm túi xách, cô bối rối về. Tịnh Đông ngẩn ngơ trông bóng cô khuất cánh cửa. khẽ thầm.
- Tương Tương ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.