Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Chút Vẩn Vơ

Chương 4: Lạc vào tim anh

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ánh mắt trẻ nhỏ ngây thơ hồn nhiên bên vệ đường, Hạnh Tương trông thích thú khi lũ trẻ đùa vui vẻ. Hôm nay, cô xuống phố. vẻ cô trải qua đợt mất ý tưởng nghệ thuật. Mấy tháng , bức tranh mãi chỉ bản phác thảo hơn kém. Câu lạc bộ nhạc cụ mặt, Hạnh Tương tần ngần định bụng . Hôm nay thứ bảy, ắt hẳn sẽ đông lắm.

- Tương Tương!

Cô suýt giật . Lẽ nên xuất hiện đằng hơn chăng! cứ nhè lưng nhỉ?

- ... chào !

Hạnh Tương chau mày, Tịnh Đông mang chiếc đàn vai trái. mặc cái áo sơ mi xanh đậm, quần tây chỉn chu, trông lịch sự và vô cùng .

- thôi! - Tịnh Đông kéo tay cô, Hạnh Tương khá bối rối. Cô còn kịp phản ứng với thái độ quá mức tự tiện .

- Ủa? - Cô ngơ ngác quanh. Hôm nay thấy ai cả, câu lạc bộ yên tĩnh lạ lùng.

- Đây!

Hạnh Tương nhướng mày khi Tịnh Đông đưa cây ghi cho cô. nhẹ nhàng cũng chút gì đó tinh nghịch. Hẳn hiểu suy nghĩ trong đầu cô, Tịnh Đông lấy ghế cạnh như thể thiết lắm .

- Chúng bắt đầu nhé!

- ... - Cô vẻ khó hiểu, Tịnh Đông liền chỉ tay lên bảng thông báo. Ngày thứ bảy học!

Thế đấy!

Cô bấm bụng. Rõ tại cô chịu xem kĩ lịch hoạt động câu lạc bộ. Tuy , cớ gì cũng đến đây?

Tịnh Đông chỉnh dây, dạo vài nốt nhạc đầu tiên. Những cú khảy đàn cực kì điêu luyện, Hạnh Tương cảm thấy phấn khích đến độ rời mắt. Tiếng đàn xao xuyến tim cô, Tịnh Đông chơi tới nỗi cô thể tưởng tượng . Khoảnh khắc , đột nhiên cô thấy âm thanh cuộc sống tràn về, tâm hồn như đón cả làn gió mát lạnh từ biển cả bao la.

thế nào nhỉ? Cô tiếng mưa rơi qua ghềnh đá nhỏ, giọng thì thầm con nước theo cánh hoa trôi. Tất cả hòa lên khúc nhạc sưởi ấm tâm hồn lạnh giá.

- Tương Tương nè. Đây kĩ thuật chấm dây. Sử dụng ngón tay tay , thường ngón trỏ và giữa để ấn phím đàn tạo âm thanh. - Tịnh Đông dừng giảng giải. Hạnh Tương chăm chú lắng . Mặc dù cô tiếp tục đàn nữa cơ!

- Kĩ thuật gọi trượt dây, miết dây từ phím sang phím khác cùng một dây. Tương Tương làm thử xem!

Tịnh Đông hướng dẫn, Hạnh Tương theo. cô thực hiện vẫn mà! Hình như cô năng khiếu về ghi .

- Đừng căng thẳng quá!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tịnh Đông phía và cầm tay cô bấm phím. Sự nhiệt tình khiến Hạnh Tương nghi ngại mức độ yêu râu xanh mờ ám. thế, Tịnh Đông vẫn hăng hái chỉ, vẻ mặt nửa đùa nửa thật chẳng lường! Tai cô đỏ bừng cả lên, cô cứ chú tâm theo lời . Xem nào, thả lỏng chút. Nốt nhạc định hình hơn, nó làm tay cô đau. Cây đàn dần ngoan ngoãn lời, nó hợp tác hơn.

Nắng vàng xuyên qua ô cửa, lớp học chỉ hai . Âm điệu ghi lúc trầm lúc bổng, say mê đầy lôi cuốn. Một bản nhạc buồn, nó gợi nhớ nhiều kỉ niệm xưa cũ. Ánh mắt thư thả mấy phím đàn, cô chợt thoáng gương mặt trai . Nỗi đau nhỏ bé trỗi dậy, len lỏi trái tim giá lạnh.

- Ôi! - Cô nhăn mặt, sợi dây đàn bỗng đứt. vẻ cô kéo nó mạnh tay, Hạnh Tương rụt tay , cô vội dậy.

- Cô chứ?

Tịnh Đông lo lắng, hỏi cô cứ lắc đầu. Hạnh Tương lấy túi xách, cô rời nhanh chóng. Tịnh Đông vẫn chạy theo , ái ngại vô cùng.

- Tương Tương !

mặt dù đang đấy. Tịnh Đông cố đến đối diện nữ họa sĩ để hiểu xem tâm tư như thế nào.

- Xin ! nghĩ... - ấp úng , Hạnh Tương sang hướng khác. Cô thấy sự xúc động .

- , chào nhé!

- Hyoka Hashi -

- Chờ ! - nắm cánh tay cô, Hạnh Tương kì thực khó chịu. Cô đang lịch sự hết mức thể.

- lớn tuổi hơn nên hãy tôn trọng ? - Giọng Hạnh Tương lạnh lùng, Tịnh Đông từ từ nới lỏng tay . Mặt mang chút thất vọng và nhiều suy nghĩ. Hạnh Tương thở dài, cô chầm chậm bước . Cơn gió buồn tẻ thổi bay chiếc lá đường, Tịnh Đông thẫn thờ trông bóng cô khuất dần dãy phố.

...

Màn đêm dày đặc ánh , khi vũ trụ lên đèn báo hiệu giấc ngủ chào đón con . Từng tòa nhà, khu phố tràn ngập những ngọn đèn điện lấp lánh. Khung cảnh bình yên tĩnh lặng, đó ẩn hiện giai điệu tình ca nho nhỏ. Khúc nhạc bềnh bồng gởi áng mây xa, bàn tay lả lướt những phím dây đồng, nơi trái tim hình bóng ai ngự trị.

- Xoảng!

Tiếng ly tách vỡ sàn nhà một khu chung cư. Căn phòng nhỏ im bặt khi tiếng đàn dừng . Tịnh Đông run rẩy nhặt mảnh thủy tinh vỡ, lồng n.g.ự.c đau nhói khó thở. Mồ hôi ướt đẫm áo, với tay mở ngăn kéo lấy một chai thuốc. Cơn đau dịu hẳn đó, tựa cạnh giường tưởng chừng suýt rơi cõi chết.

Cây đàn im sàn. liếc nó đầy vẻ xót xa. Mặt Tịnh Đông ảo não đầy tâm sự chôn giấu. Mấy bản nhạc tay cạnh đó, cầm chúng lên ánh mắt đượm buồn. Cơn mưa nhè nhẹ khẽ rơi, Tịnh Đông mân mê cây ghi cũ. Nghĩ điều gì đó, mở điện thoại và bấm gọi. Tiếng máy chờ khá lâu, lát Hạnh Tương mệt mỏi máy.

- Mưa lạnh lắm, Tương Tương nhớ đắp chăn nha! - Tịnh Đông mỉm, đủ Hạnh Tương kinh ngạc cỡ nào. lưu cả điện thoại cô nữa mà!

cố leo lên giường , trần nhà như vẽ bức tranh đầy màu sắc. Dù mệt và đau lắm, thế cảm giác tươi vui tựa nắng mùa xuân đang khỏa lấp nỗi buồn bất tận. nhắm mắt .

- Tương Tương ...


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...