Mộng Tình
Chương 6
Thu Yến dành một ngày cuối tuần lười biếng ở nhà và giờ cô đang khởi động cho một tuần mới đầy năng lượng.
Những năm qua, một độc như cô vẫn luôn sống như thế giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp .
Cô thích gò bó bởi vì cô quá quen với sự tự do. Thỉnh thoảng, cô tìm kiếm niềm đam mê khi cảm thấy cô đơn. Cô nghĩ rằng cô thực sự phù hợp với một bạn trai bình thường, bởi vì cô yêu nữa.
Sáng thứ Hai, Thu Yến đến công ty từ sớm. mở cửa công ty, cô sững sờ một lúc. mặt cô phụ nữ tuyệt đến công ty với Lý Tuấn Phong tuần . Nếu cô nhớ lầm thì cô tên An Sa. lúc , phụ nữ còn dáng vẻ lộng lẫy như hôm mà trông buồn bã, đôi mắt đỏ hoe cùng với tiếng nức nở nho nhỏ đang kìm nén bởi bàn tay che miệng, cô bước nhanh về phía Thu Yến. Thu Yến ngạc nhiên cô . An Sa liếc Thu Yến, dừng một chút vội vã qua.
Thu Yến mấp máy miệng như điều gì đó. Mấy giây , cô tỉnh về phía văn phòng Lý Tuấn Phong.
rằng sẽ mất từ năm đến mười ngày mà nhỉ? Thu Yến suy nghĩ về điều đó, nhẹ nhàng bước đến bàn làm việc, xuống và vô tình liếc cánh cửa văn phòng Lý Tuấn Phong.
Lúc , các nhân viên công ty lượt bắt đầu công ty, khí yên lặng ban đầu đột nhiên trở nên náo nhiệt và ồn ào hơn.
"Thư ký Yến, chị đồ gửi từ Cửa hàng hoa Xinh Xinh." Ngay khi Thu Yến quyết định suy nghĩ linh tinh nữa, lên thấy Ngụy Vỹ, một cô bé ở quầy lễ tân.
"Cửa hàng hoa?” bó hoa xanh to đùng mà Ngụy Vỹ đang cầm tay, Thu Yến mở miệng mà đột nhiên cái gì.
", bán hoa mang nó đến quầy lễ tân và rằng nó dành cho cô Thu Yến. Chị , ở đây một tấm thiệp!" Ngụy Vỹ chỉ tấm thiệp nhỏ.
"… ai đưa nó cho nhỉ?” Thu Yến dậy và ôm lấy bó hoa xanh xinh . Thật sự một tấm thẻ.
"Ồ… cảm ơn em..." Thu Yến mỉm cảm ơn Nguỵ Vỹ. Cô bé gật đầu vui vẻ rời .
"Bó hoa lớn quá..."
"Thu Yến, ai tặng cho cô thế?”
"Bó hoa quá nè. từng thấy luôn. cô rằng cô bạn trai ?"
...
những câu hỏi các đồng nghiệp, Thu Yến cũng trả lời thế nào, bởi vì tấm thiệp chỉ ghi: "Vì em xinh ." và chữ ký nào cả, chứ đừng đến bất cứ điều gì khác. Thu Yến thể giải thích rõ ràng, vì cô đành mỉm , lảng sang chuyện khác để ngăn chặn sự tò mò đồng nghiệp.
Hoa Dã Quỳ Xanh... thực sự bí ẩn. Cô giống một Dã Quỷ ? Thu Yến bó hoa lớn lộng lẫy đang nở rộ. Cô chỉ đành đặt chúng bàn làm việc cũng ý định cắm những bông hoa như bình. Đối với cô, đây bó hoa rõ ràng vì cô gần gũi với nó.
"Em thư ký . Tại em quan tâm đến sếp chút nào nhỉ?” Giọng Lý Tuấn Phong đột nhiên vang lên, Thu Yến giật lên hổ.
"... xin ... Lý, trở ..." Tất cả vì cái bó hoa xanh c.h.ế.t tiệt ... Thu Yến thầm mắng .
"Ủa? đây từng ai tặng hoa cho em ? Chỉ vì một bó hoa mà em phân tâm như thế?" Hôm nay Lý Tuấn Phong mặc một bộ vest màu xanh đậm, tóc chải gọn gàng, trông rạng rỡ, giống như công tác về.
"..." Thu Yến liếc đám hoa xanh bàn, bối rối hỏi: " Lý, sẽ mất năm đến mười ngày mới về... Tại ..." vẻ ngoài tràn đầy năng lượng Lý Tuấn Phong, giọng Thu Yến mỗi lúc một nhỏ hơn.
"Hả? thể về sớm hơn ?" Đôi mắt Lý Tuấn Phong lúc mơ hồ, "Em gặp ?" Lý Tuấn Phong cố tình hạ giọng xuống.
Chết tiệt... Tay chơi ... Thu Yến thầm nghiến răng... cô thể lừa dối bản rằng hôm nay trông Lý Tuấn Phong thực sự trai. một thời gian, Thu Yến quyết định bỏ cuộc. cần tốn nhiều thời gian hơn với một tay chơi chuyên nghiệp như . Hơn nữa, đây đang ở công ty nên hơn hết nên cẩn thận thì Lý Tuấn Phong đề cập đến đêm đó thêm một nữa.
"Nhân tiện, Lý, sắp xếp bộ tài liệu mà yêu cầu khi vắng. sẽ gửi nó cho ." Thu Yến trịnh trọng với Lý Tuấn Phong.
khuôn mặt nghiêm túc Thu Yến, Lý Tuấn Phong mỉm bất lực: "Trong vòng nửa giờ, mang bộ tài liệu đến văn phòng .” đó lưng rời .
Lý Tuấn Phong đóng cửa văn phòng, Thu Yến cảm thấy nhẹ nhõm, liếc bó hoa xanh ở bàn, cong môi tiếp tục làm việc.
bữa trưa, đó thời gian mệt mỏi nhất trong ngày. Thu Yến bận rộn suốt một buổi sáng, giờ đang cố gắng nâng đỡ tinh thần , dùng ngón tay gõ nhẹ kế hoạch dự án soạn thảo xong Lý Tuấn Phong. Cô thực sự nghĩ rằng Lý Tuấn Phong kỹ tính như . Nếu cô tỉ mỉ thì chắc sẽ c.h.ế.t sự khắt khe .
"Ồ..."
" trai quá..."
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Thật ngầu..."
...
Đột nhiên, trong văn phòng bỗng vang lên vài âm thanh náo nhiệt, đôi mắt Thu Yến cũng rời khỏi màn hình máy tính.
Một đàn ông mặc đồ đen đang qua, phía lưng một đồng nghiệp nữ đang ngó nghiêng và chỉ trỏ.
đàn ông vạm vỡ. trông khá cao to hấp dẫn một cách đầy bí ẩn trong bộ đồ màu đen. Khuôn mặt rõ ràng từng góc cạnh, cứng rắn như một tác phẩm điêu khắc, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng và kính râm màu nâu nhạt ...
Thu Yến đàn ông, trong tâm trí cô bỗng nhiên đổ vỡ... đàn ông nóng bỏng đêm đó…
đàn ông thẳng đến cửa văn phòng Lý Tuấn Phong dừng .
"Đây ... văn phòng Lý Tuấn Phong ?” Giọng đàn ông trầm, đang Thu Yến.
"..." Thu Yến tỉnh táo , vội vã đáp : " thể hỏi ..."
"..." đàn ông từ từ tháo kính râm và chằm chằm Thu Yến. " trai , Lý Tuấn Kiệt." Khi đàn ông , trầm ngâm Thu Yến như đang nghiên cứu tìm tòi một điều gì đó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Ồ..." Đầu óc Thu Yến trống rỗng, cô gì. đàn ông , ... Lý Tuấn Kiệt... Đôi mắt ... Đôi mắt ...
"Thưa cô, thể ?” đàn ông hỏi .
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Ồ… … ." Thu Yến nhận thất thố, ngay lập tức gật đầu đáp .
đàn ông mỉm , đó đeo kính râm đẩy cửa bước .
“Lý Tuấn Kiệt…” Thu Yến lặng lẽ thầm cái tên trong lòng xuống bàn làm việc, lòng vô cùng ngạc nhiên.
Làm thế nào mà thể trùng hợp như ? vẫn còn nhớ chứ? thực sự ? Chắc ... Trái tim Thu Yến đột nhiên tràn ngập hình ảnh Lý Tuấn Kiệt với sự ấm áp khi ôm cô.
Lý Tuấn Kiệt bước văn phòng Lý Tuấn Phong, Thu Yến thẫn thờ bàn làm việc. Tâm trí cô đầy hình ảnh nóng bỏng đêm đó, đặc biệt đôi mắt Lý Tuấn Kiệt, vẫn hề đổi chút nào.
Tuy nhiên, bữa đó cô trang điểm đậm và mặc một chiếc váy lộng lẫy như , liệu rằng Lý Tuấn Kiệt còn nhận cô ?
lâu , cánh cửa văn phòng Lý Tuấn Phong mở. Thu Yến ngước thấy Lý Tuấn Kiệt bước .
vẫn đeo kính râm, nghiêng mặt về phía Thu Yến.
Bên trong cặp kính râm, Thu Yến thể rõ đôi mắt Lý Tuấn Kiệt. Cô chỉ đành cố gắng mỉm để giả vờ bình tĩnh.
Lý Tuấn Kiệt đóng cửa xong, dừng 1 chút. giơ tay chỉnh kính râm về hướng cửa công ty mà hề đầu .
Thu Yến theo bóng lưng Lý Tuấn Kiệt, khóe miệng mấp máy như điều gì đó, đó cô cụp mắt xuống, tiếp tục màn hình máy tính.
Khi Thu Yến gõ xong từ cuối cùng, bỗng thở dài, nhắm mắt .
" ai với em rằng lúc làm việc em ?" Giọng Lý Tuấn Phong vang lên bên tai cô.
Thu Yến đột nhiên mở mắt , Lý Tuấn Phong đang dựa bàn làm việc cô với vẻ lười nhác.
"..." thấy tư thế Lý Tuấn Phong, Thu Yến đột nhiên trở nên lo lắng. Lúc … cô liếc văn phòng. Trong văn phòng ngoài cô và thì còn bóng nào. Cô thời gian máy tính. Chết tiệt, hôm nay cô tan làm muộn.
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Thư ký nhỏ làm việc chăm chỉ cho như , nên cảm ơn em nhỉ?" Giọng Lý Tuấn Phong trầm trầm, chút khiêu khích gợi cảm khiến suy nghĩ Yến như đóng băng .
Chết tiệt, cô thường đầu tiên rời công ty. Vì những tài liệu và... khiến cô quên một điều quan trọng như .
", đây việc mà nên làm.” Thu Yến lạnh lùng trả lời.
"Ha ha... em thật dễ thương." Lý Tuấn Phong mỉm thanh lịch.
thể phủ nhận rằng Lý Tuấn Phong ngoại hình và nhiều thái độ. Thu Yến bình tĩnh , cố gắng bình tĩnh tâm trạng và cảnh báo bản . mặt cô, chỉ ông chủ mà còn một tay chơi thật sự. Cô dây dưa với nữa. Cô xúc phạm như nữa.
"Xin , Lý. Nếu còn việc gì nữa thì về nhà nghỉ ngơi ." Thu Yến nhẹ nhàng , cầm túi lên rời .
"Yến..." Lý Tuấn Phong đưa tay nắm lấy cánh tay Thu Yến.
"Tại em ? Thậm chí nhận hoa cũng thấy em ?"
"Hoa?” Thu Yến đầu Lý Tuấn Phong: " hoá tặng bó hoa ?"
" chuyện gì ? Em thích nó? Nếu em thích nó thì sẽ đổi sang loại khác nhé?"
"Ha ha.” Thu Yến chế nhạo: " Lý, ý gì?" Thu Yến cố gắng gạt bàn tay Lý Tuấn Phong khỏi cánh tay , mà gạt nổi vì nắm chặt.
"Ý rõ ràng. theo đuổi em!"
"Ồ... điều đó cần thiết. hãy cầm hoa về ."
"Em..." Lý Tuấn Phong ngập ngừng: "Đêm đó em như thế , Yến..."
"Xin , Lý..." Thu Yến cố gắng hết sức để bình tĩnh : "Đó chỉ một tai nạn, chúng đều trưởng thành... hãy coi như chuyện gì xảy , chứ?"
"!” Lý Tuấn Phong giận dữ gầm lên.
" Lý, đừng lo lắng, sẽ lan truyền nó. Vì cũng đừng nhắc tai nạn đó nữa, chứ?"
"Em đang về cái quái gì ? Em nghĩ rằng đuổi theo em chỉ vì sợ những điều vớ vẩn ?”
" tiếc bất kỳ mối quan hệ tình cảm gì với sếp . Bên cạnh đó, cũng chỉ một nhân viên nhỏ ..."
"Em..."
"Làm ơn hãy buông tay .” Thu Yến kéo mạnh tay khiến ống tay áo vì giằng co mà rách “xoẹt” một tiếng. thấy , Lý Tuấn Phong đột nhiên trở nên lo lắng: "Xin , Yến, cố ý."
Thu Yến thở dài, liếc ống tay áo kéo rách và ngước Lý Tuấn Phong: "Nếu chuyện gì khác thì xin phép về ."
xong, Thu Yến lạnh nhạt qua mặt Lý Tuấn Phong . Lý Tuấn Phong ngơ ngác vẻ mặt điềm tĩnh Thu Yến, từ từ cúi đầu, kìm khẽ cau mày. Trong lòng nhanh chóng bùng lên cảm xúc cam tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.