Minh Nguyệt Quang
Chương 4: Vị Huynh Trưởng Dịu Dàng - 2
Tiếp đó, Lâm Thụy nhảy phắt lên ngay phía , vòng tay nắm dây cương và thúc cho ngựa chạy.
Tịch Minh Nguyệt im như thóc trong lòng . Đó giờ, nàng thấy mấy cảnh kiểu như phim thì cứ ngỡ lãng mạn, thơ thơ lắm, nào ngờ bây giờ diễn thật mới khó chịu vô cùng.
Thầm nghĩ cái tên trưởng cùng huyết thống cũng chiều thật, bảo buồn một tiếng đưa ngoài dạo chơi ngay.
Bình thường, nếu một với nam nhân lạ đêm tối hù thế sẽ dọa c.h.ế.t nàng. vì bây giờ nàng đang mang phận , nên, vô cùng yên tâm.
Đêm đen tịch mịch, vắng ve vắng vẻ, chỉ còn tiếng vó ngựa gõ xuống mặt đất cùng tiếng gió xé ngang tai bởi tốc độ phi nhanh.
Tịch Minh Nguyệt bất giác nép sát Lâm Thụy tìm chút ấm, làn mi dài khép hờ. Ân Nam đang mùa thu, tiết trời ban ngày mát mẻ dễ chịu, đêm thì se sắt lạnh lẽo.
Giá như để nàng trong lấy áo ấm thì hơn , đằng cứ thế mà kéo trượt nàng . Vì lúc nãy leo lên nóc nhà ngại choàng áo dài vướng víu nên nàng khoác, vận mỗi một bộ y phục mỏng manh.
Đến nơi, Lâm Thụy dịu dàng bế Tịch Minh Nguyệt xuống. Nàng đưa mắt quan sát xung quanh, hóa một hồ nước tự nhiên lớn sâu trong rừng. Khung cảnh thật huyền bí cùng lạ lẫm khiến nàng cứ trân mắt mà .
- xem.
Lâm Thụy trỏ tay lên cao, Tịch Minh Nguyệt ngửa cổ trông theo. Nàng mỉm xúc động bởi những gì hiện mắt.
Các tàn cây xung quanh hồ che lấp thinh phía mà để một vòm trời hình tròn, vầng trăng lọt thỏm đó, in bóng xuống làn thu thủy sóng sánh.
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Giây phút , trái tim nam nhân lạnh băng bên cạnh đột nhiên mất một nhịp. Nét dịu dàng thanh tao như tấm lông mềm mại phủ ấm cõi lòng ai.
- Lâm Thụy ca ca, trăng thật đấy.
- Đêm nay ngày rằm mà.
Dứt câu, Lâm Thụy đưa tay rút sợi dây cổ, cởi chiếc áo choàng khoác hờ đôi vai đang run nhè nhẹ vì lạnh.
Cảm nhận ấm và cái chạm khẽ, Tịch Minh Nguyệt theo phản xạ níu lấy, xốc tấm áo .
- lạnh ư?
- nam nhân, chút lạnh đáng gì.
chậm rãi và xuống thảm cỏ, tiện tay ngắt vài chiếc lá xé vụn vằn. Chẳng hiểu hình ảnh khiến Tịch Minh Nguyệt cảm thấy như đứa trẻ con đang dỗi hờn .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khẽ hít một thật sâu, nàng nhẹ nhàng bước đến bên, cùng lặng im tiếng thở đêm, gió thổi, lá reo, côn trùng gọi bạn.
- Lâm Thụy ca ca, khu rừng an ? Chúng đây khi nào cướp ? – Tịch Minh Nguyệt thấy rờn rợn nên đánh liều dò hỏi.
- yên tâm, nơi đây tuy ngoài thành an . Dân chúng ấm no, làm ăn lương thiện, đó giờ thấy cướp.
, Lâm Thụy đưa tay trỏ con đường mòn nhỏ hút sâu trong rừng và cho Tịch Minh Nguyệt rằng nơi dẫn đến cổng hoàng cung. nên, cuối cánh rừng nhiều lính canh gác.
- Hơn nữa, danh bao giờ ? – Lâm Thụy đột nhiên tiếp lời, ánh mắt chút tự hào bên cạnh.
- Chiêu Dao , chiến thần trấn quốc Ân Nam.
Dứt câu, Tịch Minh Nguyệt đầu sang chỗ khác, len lén thè lưỡi. Xem bộ, Lâm Thụy cũng tự tin bản quá thể, tuy thẳng nàng hiểu ý đây võ nghệ cao cường, chinh chiến sa trường bao nhiêu tháng năm, kinh nghiệm đầy nên vài toán cướp chẳng gì so với .
- Nguyệt nhi, thật sự nhớ gì ư? – Lâm Thụy chất vấn.
- , chẳng ký ức nào trong đầu cả. nghi ngờ ?
Thấy nàng xụ mặt tủi , Lâm Thụy thôi hỏi nữa. bởi vì đại phu bảo nàng chẳng thương thế gì nghiêm trọng, cũng u đầu mẻ trán nên khi nàng mất trí, mới lấy làm ngạc nhiên thế thôi. Một nữ nhân lạ lẫm đột nhiên trở thành bào khiến tránh e dè.
- Nào . Thôi, dù , quá khứ mẫu tử cũng nhuốm màu buồn, quên cũng . Mai , chỉ nhớ chuyện vui thôi.
thế thì Tịch Minh Nguyệt mừng như mở cờ trong bụng, nhoẻn miệng , đầu gật lia lịa. Nàng còn nghĩ Lâm Thụy sẽ bảo nàng cứ yên tâm, để tìm đại phu giỏi hốt thuốc cho nàng tỉnh nữa chứ.
Bản nàng hiểu rõ nhất, dẫu uống cả trăm thang thuốc thì kết quả chỉ bấy nhiêu thôi, vì vốn đầu nàng vẫn đang dùng , gì .
- Lâm Thụy ca ca, cái gì sáng lấp ló đằng ?
Tịch Minh Nguyệt reo co chân chạy tới xem thử, bất cẩn buông tay cho chiếc áo choàng vuột rơi xuống đất. Lâm Thụy chậm rãi đến gần bên, nhẹ.
- Nấm lân tinh , thích ?
Xem thêm: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Thích, thích lắm, , chặt khúc gỗ về cho chơi nhé. – Tịch Minh Nguyệt níu lấy vạt áo , nhảy tưng tưng, nài nỉ.
Hành động quá sức đáng yêu khiến Lâm Thụy ngớ ngẩn hết một quãng mới vội vàng làm theo ý nàng. vung đoản kiếm một nhát, khúc gỗ nhỏ liền lìa ngay.
nàng mân mê nó tay mà cứ ngỡ cô nương mặt đứa trẻ mới lên ba, lên bốn, chỉ mấy cái nấm mà vui đến quên cả gió lạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.