Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà
Chương 220: Chụp Ảnh (1)
“Sinh .” Hứa Tư trả lời, ánh mắt rũ xuống thoáng qua một tia sáng mỏng manh.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Câu cô bé tiếp .
“Chính cũng ?” Cô bé hỏi .
Giống như cô bé, cũng chẳng tại đột nhiên bàn tay vàng.
Hứa Tư cô bé, chần chừ một chút gật đầu.
Vẫn moi thông tin gì thực tế, Nguyễn Kiều Kiều chút thất vọng. nghĩ đến những bí mật nhỏ đang che giấu, cô bé cảm thấy chuyện cũng bình thường thôi, ai mà chẳng bí mật thể , ?
Nguyễn Kiều Kiều giỏi tự an ủi bản nhất, tâm trạng trở nên thoải mái.
Cô bé bế Thịt Thịt đang chạy vòng quanh chân lên xoa nắn, vui vẻ.
Xem thêm: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hứa Tư cô bé, ánh mắt dịu dàng vô cùng.
mắt bất giác hiện lên cảnh tượng đầu tiên gặp cô bé.
sống trong khu rừng đó hàng vạn năm, nhớ rõ từ ngày nào bắt đầu linh trí.
Ngày đầu tiên linh trí, liền xuống núi, dạo vài vòng chân núi cảm thấy tẻ nhạt vô vị, bèn trở về rừng tiếp tục cuộc sống vua muôn thú.
Tuy nhiên dù vua muôn thú, cũng cô đơn, bởi vì ở đó chỉ linh trí. Các loài thú khác trong mắt đều thức ăn, căn bản để mắt.
cứ thế cô độc trải qua nhiều, nhiều năm.
Cho đến một ngày , cô bé đột nhiên xâm nhập tầm mắt ngày hôm đó, ăn no ườn mặt đất ngủ gật, bên cạnh đống thức ăn thừa kịp ăn hết.
Còn kịp thực sự chìm giấc ngủ thì ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm. chút lười biếng, chỉ hé mắt một khe nhỏ.
đó liền thấy một sinh vật bé tí tẹo còn bằng móng vuốt , lắc la lắc lư bò tới. lẽ để thăm dò xem ngủ , nó còn dừng mũi một lúc, vẻhe chiếc răng nanh nhỏ xíu dọa một cái.
thở phả còn nồng mùi sữa, thế mà nó còn tưởng ghê gớm lắm, khuôn mặt đầy lông lá lộ vẻ đắc ý.
Thấy phản ứng, đôi mắt nó sáng rực lên, tung tăng vẫy cái đuôi nhỏ chạy đến gặm miếng mồi bên cạnh .
Khổ nỗi hàm răng non nớt chẳng tác dụng gì, đến một miếng thịt cũng xé nổi.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cứ thế nó, cái miệng nhỏ c.ắ.n c.h.ặ.t miếng thịt, cái hình gầy gò chỉ còn da bọc xương lăn lộn đất, nỗ lực, sức xé từng chút thịt vụn...
Giống như ăn món ngon tuyệt thế, nó còn phát tiếng gừ gừ khoái chí!
Lúc chỉ cảm thấy sinh vật nhỏ bé to gan thật. Cả khu rừng sinh vật nào dám dòm ngó thức ăn , cho dù đồ thừa ăn nữa. nó, rõ ràng bé tẹo teo, bằng móng vuốt , dám ngang nhiên xé thịt ngay mặt .
như xem một món đồ chơi, cứ thế nó chổng m.ô.n.g nhỏ c.ắ.n xé thịt ngay mặt. Ăn no nê xong, nó còn liếc xéo một cái đầy đắc ý bỏ chạy.
Và những ngày đó, đều mang con mồi đến chỗ cũ, híp mắt giả vờ ngủ, đợi sinh vật nhỏ bé tới...
“Kiều Kiều, mau quần áo, lên trấn chụp ảnh nào.”
Tiếng gọi Nguyễn Kiệt bên ngoài cắt đứt dòng suy nghĩ Hứa Tư. thu hồi tầm mắt, cô bé đang chơi đùa với con sói con bên cạnh, chọc cho chính khanh khách, ánh mắt đầy sủng nịch.
Nguyễn Kiệt tìm sân , kéo tay Nguyễn Kiều Kiều đang ngưỡng cửa: “Em gái nhanh lên nào, quần áo xong , chỉ đợi em thôi đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.