Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà

Chương 168: Sói Con Thịt Thịt (1)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

bán hàng chặn họng, Lưu Mai càng vui, cũng dám đắc tội , chỉ lấy con trai trút giận. Hứa Thành đ.á.n.h đến ngao ngao . bán hàng cũng coi như , đây đàn bà việc gì kiếm chuyện làm, thèm để ý nữa, đẩy xe đạp luôn.

Mãi đến khi bóng dáng đó khuất hẳn, Lưu Mai mới nhổ một bãi nước bọt về phía đó, phảng phất như làm thể tìm thể diện mất .

Nguyễn Lâm thị trở trong phòng, liền từ phòng bếp lấy cái bát đựng kem, thấy Nguyễn Kiều Kiều l.i.ế.m kem vẻ mặt thỏa mãn, liền : “Ngon thế ? ở nhà mới mua cái tủ lạnh ?” xong thở dài, đội sản xuất còn điện, thôn bên cạnh đều sắp thông điện , cũng khi nào mới tới lượt bọn họ.

Nguyễn Kiều Kiều liếc Nguyễn Lâm thị đang âu sầu, đưa kem tới bên miệng bà: “Bà nội ăn , ngọt lắm.”

Nguyễn Lâm thị đẩy , dỗ cô bé: “Bà ăn, Kiều Kiều ăn .”

“Ăn mà, ăn mà, ngọt lắm ngọt lắm.” Nguyễn Kiều Kiều thúc giục, chớp mắt to bà.

Nguyễn Lâm thị cô bé đến tim sắp tan chảy, còn nỡ từ chối, c.ắ.n một miếng nhỏ xíu. Cây kem lạnh lẽo tiếp xúc với răng làm bà theo bản năng giật một cái, ngay đó vị ngọt tan trong miệng cũng làm bà giãn chân mày.

Thở dài : “Bây giờ cuộc sống thật quá nhiều, bố cháu bọn họ hồi nhỏ làm gì cái mà ăn.”

Khi đó một nuôi bốn đứa con trai, chồng ở bên cạnh... Nguyễn Lâm thị hiện tại cũng dám nhớ ngày xưa vượt qua như thế nào, cũng may hiện tại cuộc sống dễ thở hơn, bà Tiểu Kiều Kiều .

Nguyễn Lâm thị ôm Nguyễn Kiều Kiều lòng, cô bé ăn kem, kể chuyện bố cô bé hồi nhỏ.

Nguyễn Kiều Kiều cũng nghiêm túc, thỉnh thoảng hỏi một câu, khí giữa hai bà cháu cực kỳ ấm áp.

Mãi cho đến khi hậu viện đột nhiên truyền đến tiếng vật gì đó rơi xuống đất kêu rên, Nguyễn Lâm thị vội vàng đặt Nguyễn Kiều Kiều xuống đất, dậy nhà xem. Nguyễn Kiều Kiều ôm cái bát đựng kem cũng lon ton chạy theo.

Hậu viện.

Hứa Tư từ ngọn núi cao hơn một mét nhảy xuống, một con vật nhỏ bẩn thỉu, tròn vo, gần như rõ hình dạng, sơ qua giống như một con ch.ó con.

“Tiểu Tư, cháu mang về cái gì thế?” Nguyễn Lâm thị tò mò hỏi, đôi mắt chằm chằm vật nhỏ đang ngã lăn đất, nửa ngày bò dậy nổi, giương cái miệng nhỏ hồng nhạt kêu ngao ngao.

“Sói.” Hứa Tư trả lời, tầm mắt dừng ở Nguyễn Kiều Kiều, ánh mắt mang theo một chút chờ mong.

“Nhỏ thế , vẫn còn đang b.ú sữa hả? Cháu mang về thế nào, sói tìm tới ?” Nguyễn Lâm thị giật , ngay đó chút lo lắng . Sói loài bảo vệ con nhất, nếu về sói tìm tới thì nguy hiểm lắm.

“Sẽ tìm , sói c.h.ế.t .”

Sói động vật sống theo bầy đàn, hơn nữa chế độ cấp bậc nghiêm khắc, dung tha cho loại sói con sói chăm sóc . Con sói nhặt , tuy rằng thể so với kiếp , giữ nhà hộ viện vẫn tồi.

Về nếu ở nhà, thì để nó trông chừng Nguyễn Kiều Kiều, như ở bên ngoài cũng thể yên tâm.

Sói ư?

Nguyễn Kiều Kiều tò mò sinh vật nhỏ bẩn thỉu , thật sự nhỏ đến đáng thương, chắc sinh bao nhiêu ngày nhỉ?

Vất vả lắm mới bò dậy , co rúm cái lông xù bên cạnh tiểu phản diện, rõ ràng sợ đến run bần bật dám tránh , chỉ dùng đôi mắt to ầng ậc nước mong chờ cô bé, cái mũi nhỏ nhất nhất phập phồng, ủy khuất đáng thương.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...