Mẫu Thân, Con Chỉ Là Kẻ Mổ Heo Mà Thôi
Chương 3: 3
3
Lông mi Quý nhân khẽ run, chậm rãi gật đầu. Bắt đầu uống t.h.u.ố.c từ từ.
cũng bên cạnh nhóm lửa nấu cơm. Quý nhân tứ chi đều thon thả, sắc mặt còn trắng bệch bệnh tật.
Chung quy khỏe mạnh. Suy tính , c.ắ.n răng rót một chút mỡ heo nồi.
Cơm thấm mỡ heo, khi chín tới, mùi củi lửa hòa cùng hương béo ngậy đậm đà, lan tỏa khắp căn phòng.
rắc thêm chút hành hoa để thêm vị, ốp thêm một quả trứng chiên vàng óng.
Cuối cùng, rưới thêm chút tương du tự ủ cơm, cho thêm mấy miếng sườn còn từ sáng, hấp chung trộn đều.
múc đầy một bát lớn dâng cho Quý nhân, nhịn nuốt nước bọt.
Quý nhân bát cơm trộn mỡ heo đó, chút do dự: “Lâm cô nương, đây...”
sảng khoái: “Nếu đủ, trong nồi còn nữa!”
nghĩ Quý nhân lớn lên như thế, trong nhà tất nhiên thiếu thức ăn, lẽ khinh thường khẩu phần ít ỏi .
Quý nhân chọc , đẩy bát cơm đến mặt : “Lâm cô nương, đói, ngươi ăn .”
“ chứ?” gương mặt gầy gò bà, nhíu mày.
Quý nhân cuối cùng do dự : “Món ăn quá ngấy, ngày từng ăn như .”
Cơm trộn mỡ heo cơ đấy! Sườn hấp tương du cơ đấy!
Thứ quý giá như , Quý nhân từng ăn ư? Gia đình giàu cũng đủ tiền mua thịt ?
nhịn hỏi : “Thế ngày ngươi ăn những gì?”
Quý nhân khẽ một vài món: “Phục Linh sương, Khiết phấn mai phiến tuyết hoa dương đường, Bích ngạnh châu...”
những món từng , món từng qua, hầu như tất cả đều dính mùi thịt.
Ngay cả cua một lạng bạc một con, cũng chỉ gọt lấy một đoạn nhỏ tinh tế nhất ở chân cua để ăn.
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
chắp tay: “Hèn chi Phu nhân ngươi gầy gò yếu ớt, cứ như một trận gió thể thổi bay ! Ăn những thứ lâu dài chứ?”
“Vẫn cơm trộn mỡ heo, đại hun đại tinh, mới thể nuôi dưỡng thể lên !”
, đẩy bát cơm đó trở mặt Quý nhân, mong đợi bà.
Quý nhân , cuối cùng thăm dò ăn một miếng. đó, một miếng nữa.
Cuối cùng, ánh mắt vui mừng , bà ăn hết một bát nhỏ. Tuy liên tục uống nước, sắc mặt hồng hào hơn nhiều.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/mau-than-con-chi-la-ke-mo-heo-ma-thoi/3.html.]
Đừng bỏ lỡ: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!, truyện cực cập nhật chương mới.
Cứ như , Quý nhân tạm thời trú ngụ trong nhà . mỗi ngày đều đổi món nấu thịt heo cho nàng ăn, sắc mặt nàng cũng dần dần hồng hào hơn.
Tuy vẫn thường thất thần chiếc khóa bình an, thần sắc bà từ từ trở nên hơn.
Bà còn cắt châu báu từ lăng la gấm vóc , nhất quyết đưa cho . từ chối xong, Quý nhân nhướng mày, giả vờ nổi giận:
“Cái Nha đầu nhà ngươi, hiểu chuyện đến ! mỗi ngày đều ăn thịt heo ở tiệm thịt ngươi, tổng trả tiền chứ!”
Thấy bà thực sự sắp giận dữ, mới làm bộ nhận lấy.
khi thể càng ngày càng , Quý nhân còn chủ động đề nghị giúp một tay ở chỗ g.iết heo.
Tuy bà chắc chắn thể giữ heo, bà cũng nhàn rỗi.
liền để bà cùng rửa dao. Lúc rửa dao, bà kể cho về tai ương .
Thì , nữ nhi bà thời thơ ấu vì Thiên tượng chi thuyết, buộc gửi nuôi ở nhà sinh mẫu tại Tây Bắc.
đó, khi Phu quân bà cưới bạch nguyệt quang làm Bình Thê, bà mới nhận , cái gọi Thiên tượng chi thuyết đều giả dối.
Chẳng qua trò lừa đôi gian phu dâm phụ đó mà thôi.
Cho nên bà vội vàng trở về nhà sinh mẫu để đón nữ nhi, ngờ nữ nhi gặp nạn từ mấy năm .
Bà khí cấp công tâm, gặp cướp đường trở về.
Thế gặp nạn. Chiếc khóa bình an , chính do năm đó bà tự tay đeo lên nữ nhi.
Giọng điệu bà mang theo sự đau thương và phẫn hận. Cuối cùng, bà ngây , thở dài một tiếng.
“ thì, nếu A Niệm còn sống.”
“Chắc hẳn cũng lớn bằng Lâm cô nương ngươi, một cô nương ngoan ngoãn xinh .”
Một tháng trôi qua, thể Quý nhân gần như hồi phục . Theo lời Quý nhân, còn khỏe mạnh hơn cả khi gặp nạn.
Xem thêm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nhà Cữu cữu kể từ khi đuổi , cũng còn đến quấy rầy nữa.
, hôm đó.
đang chặt thịt heo ở tiệm thịt.
Còn Quý nhân thì bên cạnh nấu cháo đậu xanh giúp .
Đột nhiên, lính gác nha môn đến sạp hàng .
“Lâm cô nương, tiền thuê mặt bằng tháng ngươi vẫn nộp.”
, trao cho một tờ giấy trắng mực đen. xem xong, nhíu mày:
“Tiền thuê tháng nộp từ lâu . Hơn nữa, tiền thuê đắt gấp 5 so với ngày ?”
Gã hừ một tiếng từ mũi: “Bảo ngươi nộp thì nộp , lấy lắm lời vô nghĩa ! Hơn nữa, cái nương t.ử chẳng một kim nguyên bảo ? Nàng tự nhiên tiền.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.