Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mặt Trời Nhỏ Mải Mê Tỏa Sáng Cho Người Khác

Chương 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

đồ tệ hại!

một phụ nữ tệ! Hết! Sức! Tệ!

thể mắng Chu Thiệu Ngôn như thế chứ?

uống thuốc ?

ăn cơm ?

Đang ở ?

đặt ngay một phần KFC giao nhanh nhất thể.

Tìm hết mấy tầng lầu, cuối cùng cũng thấy Chu Thiệu Ngôn đang truyền nước ở phòng y tế.

“Tớ nên mắng . Xin nhé! vẫn ăn trưa ? Cho !”

Chu Thiệu Ngôn ngẩng lên , tròng mắt đỏ hoe, ánh mắt mệt mỏi và uể oải.

khẽ lắc đầu từ chối, ánh mắt lộ rõ vẻ lúng túng.

kịp để gì, chuông lớp vang lên.

Chai dịch cũng truyền xong.

Y tá tháo kim truyền cho , miệng quên dặn dò:

“Nếu mai còn sốt, nhất định đến bệnh viện kiểm tra, sốt đến ngất nguy hiểm lắm đấy! Quét mã ở đây, nộp 10 đồng tiền thuốc.”

Chu Thiệu Ngôn gật đầu đại cho .

cứ cảm giác rằng, dù sốt đến chết, cũng sẽ đến bệnh viện .

trả tiền xong, y tá phát hiện còn sót một chai glucose truyền cho .

Giá chỉ tám xu.

Đến mức đáng để tiền.

Chu Thiệu Ngôn do dự một lúc, cuối cùng vẫn lấy chai đó đem theo.

đường về lớp, cạy nắp , uống từng ngụm từng ngụm một cách chậm rãi.

Uống xong thì vội vàng che ném chai rỗng thùng rác, để thấy.

lẽ... đó bữa trưa .

“Chu Thiệu Ngôn.”

dừng bước gọi , mặt ngập ngừng:

“Lúc nãy rõ... thật tớ gọi đồ ăn nhiều, ăn hết, làm ơn giúp tớ ăn với, lãng phí thì tiếc lắm.”

“Cái túi phiếu đổi miễn phí chương trình 'Thứ Năm điên cuồng' đó, hoạt động chứ?”

Chu Thiệu Ngôn từ từ gật đầu, theo thói quen gãi mũi để che giấu sự hổ.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chói mắt.

nheo nheo mắt, nắm lấy bàn tay thô ráp vết chai , nhét túi KFC tay .

“Từ giờ xem như huề nhé. Làm bạn cùng bàn cho tử tế .”

Chu Thiệu Ngôn ngẩn một lúc, thật chậm rãi, nỗ lực, bật một chữ:

“….”

Giọng khàn đục vì ho, trầm ấm đến mức còn hơn cả diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp.

định khen ngợi vài câu, thì ánh mắt vô tình quét sang bên cạnh thấy Tống Trầm đang đó xa.

uể oải về phía chúng , vành mắt đỏ hoe.

Tống Trầm ăn trưa, cũng chẳng ăn tối.

thích nơi đông , càng ghét giao tiếp.

ăn món ngon trong căng tin thì tranh giành.

đây, mỗi chuông tan học reo, đều đầu tiên phóng ngoài, chạy thật nhanh mua hai phần cơm.

còn nũng nịu với cô bán cơm để thêm miếng gà rán món mà Tống Trầm thích nhất.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bây giờ lo cho nữa, thì cũng dứt khoát... nhịn ăn luôn.

đang giận ai.

Kiều Mạn Mạn cũng sợ đến căng tin.

kinh ngạc đám đói ăn chen lấn , thì thầm với Tống Trầm bằng chất giọng mềm mại:

“Họ như mấy kiếp ăn gì …”

dầu thịt, nghĩ thôi cũng thấy sợ , mà ăn nổi mấy thứ ghê tởm như chứ?”

“Chuột chuột như em, từng tranh giành đồ với ai cả! hiểu em , Tống Trầm?”

xong, cô rút từ trong túi một gói bánh quy nhỏ đưa cho Tống Trầm.

Mặt đỏ bừng.

Kiều Mạn Mạn nhiều đồ ăn vặt thật.

Chỗ cách cô một lối , vẫn thấy cô học ăn vụng, hết giờ ăn, học tối cũng ăn.

Tiếng sột soạt cứ như trong lớp chuột chạy .

Bảo tự gọi “chuột chuột”.

Tống Trầm đón lấy những món vặt đó chút do dự, cúi đầu nhai cùng Kiều Mạn Mạn, mái tóc lòa xòa che mắt, cả như phủ một lớp bóng tối.

đến chiều hôm , tụt đường huyết và ngất xỉu.

【Lục Yên... tớ ăn gì cả.】

Lúc nhận tin nhắn từ một lạ, đang trong giờ thể dục.

Thầy thể dục chẳng mấy khi quản học sinh lớp 12, tụ tập từng nhóm trò chuyện, thư giãn.

Chỉ Chu Thiệu Ngôn một ôm cuốn luyện đề.

Thật ghét , thậm chí còn rủ chơi game.

lạnh lùng quá, chỉ cúi đầu từ chối, và lén cho tay túi quần siết chặt cái điện thoại cũ mèm loại máy nút chỉ thể gọi.

đang định qua hỏi bài toán, thì tin nhắn Tống Trầm bật lên:

【Lục Yên, tớ bệnh .】

chặn luôn thứ ba .

Ai ngờ, dùng thứ tư để nhắn tiếp:

【Tớ đang truyền nước.】

đảo mắt, tắt cho , sang tập trung hỏi bài Chu Thiệu Ngôn.

Một lúc , bỗng luồng lạnh ập tới lưng.

Tống Trầm đang c.h.ế.t trân bên cửa sổ phòng y tế tầng bốn, trừng mắt chúng .

Ánh sáng lạnh hắt lên gương mặt u ám .

run rẩy, đập vỡ bốn chai glucose liên tiếp, giống như một đứa trẻ hờn dỗi.

Bốn chai glucose đối với chỉ ba đồng hai.

Còn Chu Thiệu Ngôn thì chắt bóp uống đến bốn bữa trưa.

đây, từng xót xa vì Tống Trầm thiếu tình thương.

từ nhỏ đến lớn, giày AJ, xài iPhone mới nhất.

con riêng, vẫn quyền thừa kế, tương lai còn chia cổ phần từ cha ruột.

phó mặc thứ, cũng chẳng bao giờ c.h.ế.t đói.

mà một đứa như , ngay cả mua PS5 cũng chắt chiu từng đồng đòi cứu rỗi cái gì chứ?

quá nhiều .

đời ai thể vẹn cả đôi đường cả.

nghèo thì ?

còn chẳng dám mong chờ sự cứu rỗi.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...