Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi
Chương 49: ĐIỂM DANH NHẬN QUÀ ---
Xe tiếp tục lăn bánh, lao nhanh qua trạm dừng hoang tàn, hướng về một con đường khác.
...
Mục T.ử Ca ăn dâu xong, cơn buồn ngủ ập đến cưỡng , ăn no ngủ mà.
Cô ngáp một cái: "Thần Dực, em ngủ đây."
Hệ thống thông báo: [Điểm thiện cảm +5], tổng điểm tích lũy hiện tại: 5 điểm.
Ha! bảo bối cô mà.
"Ngủ ."
Dù cùng cô, cố kiềm chế, đang ở bên ngoài nên lúc nào cũng giữ cảnh giác.
Cô phòng, xuống giường, giấu háo hức: "001, gian lớn hơn ? Còn quà tặng nữa, chúng ?"
[Ký chủ mến, gian mở rộng gấp đôi, quà tặng cũng nhận , mời cô kiểm tra.]
Mục T.ử Ca hưng phấn. đây quà tặng cho cô khả năng Độn Thuật, chắc chắn tệ hơn.
Cherry
Tuy nhiên, khi mục đạo cụ, cô nhăn trán. Cái thứ lụp xụp gì đây?
"Đây cái gì thế?" Cô bấm xem chi tiết.
Đó một căn chòi di động, rộng 20 mét vuông, cao 2 mét, làm từ rơm và bùn. Đến dân làng bây giờ cũng chẳng ở chỗ nữa .
001 an ủi: [Ký chủ yên tâm, căn chòi thể nâng cấp mà. Hơn nữa, hệ thống tính năng mới đấy.]
Mục T.ử Ca lập tức sáng mắt: "Tính năng gì ?"
[Tính năng điểm danh. Mỗi ngày điểm danh sẽ nhận thêm 2 điểm tích phân.] 001 giải thích cặn kẽ.
Ký chủ nó quá vất vả, tính năng nó tự làm đơn xin lên tổng bộ, còn tốn cả điểm tích lũy cá nhân nữa chứ.
, chỉ cần ký chủ kiếm nhiều điểm, các hệ thống khác sẽ gửi điểm thưởng cho nó.
"Thật hả, tuyệt quá! Chỉ cần kiên trì một tháng 60 điểm, đủ nâng cấp dị năng ."
Tuy chậm, sợ theo kịp tốc độ tiến hóa zombie và động thực vật biến dị, còn hơn , góp gió thành bão thôi.
Mục T.ử Ca hiểu rằng chỉ dựa điểm danh , ít nhất cũng thêm chút đảm bảo cho sinh tồn.
căn chòi, cô thấy nó cũng bắt đầu... dễ thương hơn chút.
Rầm rầm... Đùng!
định nhắm mắt ngủ, bầu trời bên ngoài bỗng tối sầm, như sắp bão.
Cô tiến gần cửa sổ thì mưa như trút nước bắt đầu rơi.
Ngoài tiếng mưa gió gào thét, gió cũng thổi mạnh đến mức mấy cái cây ven đường oằn vì gió bão.
Lách tách.
Cơn buồn ngủ bay sạch. Mục T.ử Ca bước ngoài, thấy Lãnh Thần Dực : "Tìm chỗ trú mưa thôi."
Gợi ý siêu phẩm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao đang nhiều độc giả săn đón.
Di chuyển trong cơn bão dữ dội thế nguy hiểm, kể nguy cơ sạt lở, chỉ riêng sức gió thôi khác hẳn khi .
Cô im lặng một bên, lắng họ bàn bạc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
20 phút .
Cuối cùng, họ cũng tìm thấy một nhà máy điện t.ử bỏ hoang giữa vùng núi hoang vu.
kịp tiến gần, Mục T.ử Ca thấy bầy zombie đông nghịt nhốt bên trong cổng sắt. Bọn chúng ngừng gào thét, đưa móng vuốt cào cấu ngoài.
Giọng A Uyên vang lên từ phía : "Để đ.á.n.h lạc hướng bọn zombie tranh thủ nhé."
dị năng hệ Phong, việc đảm nhận hợp lý nhất .
Lãnh Thần Dực trầm tư một lúc gật đầu: "Cẩn thận đấy."
phản đối kế hoạch .
A Ngôn buông lời trêu chọc: " A Uyên, nhớ bảo trọng đấy. Đừng c.h.ế.t nhé."
mất một để đấu khẩu, vì ba quá nghiêm túc, chỉ mỗi A Uyên hoạt bát.
"Yên tâm , kể cả biến thành zombie cũng sẽ tìm đầu tiên."
đùa, sang Tiểu Mặc: " vẫn xuống xe?"
Tiểu Mặc mặt đổi sắc: "Bớt nhảm , lái xe ."
A Uyên sững , tên sợ c.h.ế.t ?
Cuối cùng, vẫn lái xe tiến về phía cổng nhà máy điện tử.
"Rầm rầm rầm... tí tách tí tách!"
Tiếng còi chiếc xe A Uyên đang lái liên tục vang lên, tạo nên những âm thanh vô cùng chói tai.
Cổng nhà máy gió lốc quật đổ, đám zombie đang bám hàng rào nhanh chóng tràn ngoài.
Những hình méo mó, vặn vẹo còn nguyên vẹn lao thẳng về phía họ.
Tiểu Mặc vẫn đang treo lủng lẳng miếng thịt gà đẫm m.á.u bên ngoài cửa sổ xe, khiến đám zombie càng trở nên điên cuồng hơn.
Hàng trăm con zombie ùa khỏi nhà máy như thác đổ.
Đợi đến khi đám zombie xa vài trăm mét, A Tá mới điều khiển xe nhà di động tiến . Xe Lão Phàm cũng bám sát phía .
khi xuống xe, Lãnh Thần Dực thu xe RV gian, còn chiếc xe SUV hỏng thì bỏ cổng.
"C.h.ế.t tiệt, ướt như chuột lột đây ."
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
A Ngôn chạy vội bên trong, nhăn nhó cau mày. Chỉ mưa tạt vài giây thôi mà cũng đủ làm khó chịu .
Bên trong xưởng.
khi kiểm tra một lượt và xử lý hai con zombie sót , cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm.
Mục Sở Sở Mục T.ử Ca với vẻ mặt tội nghiệp: "Chị ơi, em lạnh quá..."
lúc chạy đến đây, cô cũng mưa làm ướt sũng.
Mục T.ử Ca lúc vẫn gọn gàng sạch sẽ, Mục Sở Sở lôi thôi nhếch nhác trong lòng chẳng chút mảy may d.a.o động.
Cô tiện tay đưa cho cô một chiếc khăn tắm cùng chiếc áo khoác dày: "Chỉ bấy nhiêu thôi."
"Cảm ơn chị." Mục Sở Sở dù hài lòng cũng dám đòi hỏi thêm.
ông trời bất công, tại Mục T.ử Ca dị năng mạnh, còn cả gian riêng cơ chứ. Nghĩ thôi thấy ganh tỵ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.