Mật Ngọt Và Độc Dược
Chương 14
18
viện mất ba ngày.
Đến lúc xuất viện, xem mấy bài đăng diễn đàn trường mới .
biến thành đứa "vì yêu quên ", "kẻ lụy tình chung thủy nhất thế gian" trong mắt .
Xem thêm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ngoài đoạn clip cứu ở khu trượt tuyết đang hot rần rần .
Thì còn một đoạn clip khác cũng bùng nổ kém.
Thiên Doanh Sở chủ động ăn chung với Chu Doãn Từ, thèm ngẩng đầu lên lấy một cái.
Thiên Doanh Sở chắc đang dỗ dành , gắp một miếng cánh gà từ phần cơm sang cho .
Chu Doãn Từ câu gì, vẻ mặt lạnh tanh, đem nguyên cả phần cơm đổ hết thùng rác.
Bỏ mặc một Thiên Doanh Sở thút thít tại chỗ, trông tội nghiệp vô cùng.
Hôm nay ngày cuối cùng chuyến đảo.
khi về trường thi học kỳ xong lên năm tư .
Sinh viên năm tư trường Đại học Kinh Đại hầu như ở trường mấy, phần lớn đều đến công ty nhà làm việc để chuẩn tiếp quản sự nghiệp.
Nếu bây giờ dỗ cho Tạ Phùng bớt giận, kế hoạch tiếp cận sẽ khó mà tiếp tục .
Lúc đến quán bar khu nghỉ dưỡng, quả nhiên thấy Tạ Phùng đang chơi nhiệt tình giữa đám đông.
Trong khu ghế VIP, nam thanh nữ tú ăn mặc bảnh bao, lộng lẫy.
thấy , mặt lạnh trong thoáng chốc, tươi hơn, “Chúc mừng đại tiểu thư Cố giữ chân vị hôn phu nhé?”
giơ ly rượu về phía từ xa, uống cạn một .
“ chẳng thèm viện thăm lấy một .” tới xuống cạnh .
Tạ Phùng rót rượu, trông ánh đèn mờ ảo vô cùng lười nhác, “Vị hôn phu em canh chừng ở đó , đến thì thể thống gì nữa.”
túm lấy cổ tay , nhỏ: “ bảo với thích khác .”
Tay run lên, rượu trong ly sóng sánh đổ ngoài, bắn cả tay .
“Hơ, đại tiểu thư Cố đem làm trò tiêu khiển đấy .”
Tạ Phùng đưa ly rượu cho : “Em uống hết ly tin, chịu ?”
mới xuất viện xong, uống rượu chết nữa?
vẻ mặt lạnh lùng Tạ Phùng giống như đang đùa, lòng bắt đầu thấy bồn chồn.
Cuối cùng vẫn đưa tay cầm lấy ly rượu, mới chạm môi hất đổ.
cởi chiếc áo khoác da màu đen ném thẳng lên , che bờ vai và ngực áo rượu thấm ướt đang lấp ló.
“Em dám uống thật , chết?” Tạ Phùng tức đến mức lồng ngực phập phồng liên tục.
Dáng chuẩn như mẫu, chỗ nào cũng toát lên vẻ quyến rũ.
Mấy mặt ở đó một ai thể dời mắt khỏi .
ló đầu khỏi chiếc áo khoác da , “ chứ, ai bảo giận làm chi?”
Tạ Phùng gì, ôm vai kéo thẳng ngoài.
Phía lưng vang lên bao lời bàn tán xôn xao.
Đến lúc mới , mấy ngày qua trừ những lúc tắm rửa ăn cơm , gần như từng bước chân khỏi quán bar.
bên bờ biển, từng đợt sóng tràn qua bãi cát trắng, từ từ liếm chân hai đứa.
Tạ Phùng châm một điếu thuốc, cách xa, dáng vẻ chút phong trần, u sầu.
gì, cứ giữ im lặng như thế.
Bướng bỉnh chờ lên tiếng .
“Về nhà sẽ hủy hôn với .”
Tạ Phùng nghiêng đầu , ánh mắt đen thẳm, “Thế tại em cứu nó.”
Chuyện cái gai mà tài nào nuốt trôi .
ngay khoảnh khắc , tâm trí bỗng nhiên bay tận .
Đến còn chấp nhận .
Huống chi Bùi Ngạn Tư.
thậm chí còn thấy cả lời "tỏ tình sâu đậm" dành cho khác nữa chứ.
Tim chợt hẫng một nhịp, một cảm giác mãnh liệt và cấp bách dâng lên.
tìm , ôm , hôn .
Thế giọng máy móc lâu xuất hiện vang lên, thông báo ba cảnh cáo quen thuộc: “Xin ký chủ tích cực công lược!”
Trong cơn đau đớn dữ dội, đành im trở .
bất lực với Tạ Phùng: “ chỉ mắc nợ thôi, tính hiếu thắng quá, chuyện thua cuộc.”
“ thua, đổi bằng mạng sống cũng chịu ?” Sắc mặt Tạ Phùng khó coi, đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu đốm lửa thuốc lá đỏ rực.
cúi đầu nhích gần , nắm lấy tay , ghé sát , “Sẽ nữa .”
“Liên quan gì đến chứ.” Tạ Phùng dụi tắt điếu thuốc ném sang một bên, giọng điệu rõ đang hờn dỗi, bàn tay đang nắm ngược tay thì siết chặt.
Hai đứa gì thêm cho đến lúc về.
vặn đụng mặt Chu Doãn Từ.
Tạ Phùng cố tình làm trò, kéo tuột lòng ôm hờ.
Chu Doãn Từ chỉ sắc mặt nhợt nhạt, gật đầu một cái mặt chỗ khác.
còn nhớ.
lâu lâu đây, hồi Chu Doãn Từ còn thích nhiều lắm.
từng , thích suốt đời suốt kiếp.
hỏi, nếu thích khác thì .
im lặng hồi lâu, mãi đến lúc suýt bỏ mới : thì cứ chờ thôi, chờ đến lúc em còn thích khác nữa.
Lúc đó bật và bảo sẽ chuyện đó .
Chỉ cần thích em cả đời, em sẽ bao giờ lòng đổi .
ai mà ngờ , tình cảm chúng chỉ một vở kịch nực .
Bây giờ, nó hạ màn theo một cách còn kịch tính hơn thế.
cũng thêm nào nữa.
Mặc cho cánh cửa thang máy từ từ đóng .
Tạ Phùng buông tay , “ hai lớn lên bên từ nhỏ, em thể luyến tiếc , đừng cứ mãi như thế , sẽ lo lắng đấy.”
Đừng bỏ lỡ: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo, truyện cực cập nhật chương mới.
lắc đầu : “ chỉ cảm khái chút thôi, lo cái gì chứ, hiện tại chúng cũng chỉ bạn thôi mà.”
Hai chữ "bạn " nhấn giọng thật mạnh.
16:T6b0,Vị hôn phu luôn miệng biểu đáng thương, bảo nhường nhịn nàng nhiều một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.