Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn
Chương 242: Một khi vướng bận, sẽ không còn là chính mình
Tạ Cửu Trị thôi việc ở câu lạc bộ đó. chính thức nộp đơn xin nghỉ.
Tô Ly chuyện trong chuyến du lịch và trêu nỡ bỏ công việc như .
đáp: “Những cô gái ở đó chỉ thèm khát vẻ ngoài . tìm một thật lòng khao khát tấm chân tình .”
Những bạn bên cạnh còn trêu Tạ Cửu Trị, bảo rằng khi khác thèm trái tim , đòi hỏi quá nhiều.
Cả nhóm chọn một quán ăn bình dân, đầy ắp tiếng rôm rả, nam nữ đều mặt. trò chuyện đủ thứ chuyện đời, vẫn giữ cách chừng mực, lịch sự.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Tô Ly cảm thấy cực kỳ thoải mái khi ở bên họ, bản cô cũng trở nên cởi mở và hoạt bát hơn nhiều.
Cô vốn dĩ thích kìm nén cảm xúc. Mối quan hệ với Mạc Hành Viễn thực sự hút cạn năng lượng và khiến cô đánh mất chính .
Phụ nữ, tuyệt đối nên vướng bận tình cảm sâu đậm với đàn ông.
Bởi vì, một khi vướng bận, sẽ còn chính nữa.
Tạ Cửu Trị nổi bật giữa đám đông, vô cô gái để mắt, đều khéo léo từ chối.
Hơn nửa tháng qua, bạn bè thiết đều nhận tình cảm Tạ Cửu Trị dành cho Tô Ly. Chỉ Tô Ly vẫn cảm xúc đáp , nên đành kiềm chế, dùng những câu đùa để che giấu tâm tư .
Buổi ăn kết thúc.
Mỗi tự về nhà .
sẽ uống rượu nên đều lái xe.
Tạ Cửu Trị bên đường gọi taxi, đưa Tô Ly về .
Suốt quãng đường, kể cho cô những chuyện phiếm thú vị đám bạn, Tô Ly lắng và bật ngớt.
Đến nơi, Tạ Cửu Trị cũng bước xuống xe.
Tô Ly ngạc nhiên chiếc taxi rời : “Xe mất kìa.”
“ , lát nữa bộ về.”
“Nhà cách đây khá xa mà? bộ bao lâu mới tới?”
“ chuyển nhà .” Tạ Cửu Trị chỉ tay khu chung cư Tô Ly, tươi: “Giờ hàng xóm .”
Tô Ly nhíu mày, “Chuyển từ khi nào?”
“Lúc chúng du lịch, nhờ bạn tìm nhà giúp.” Tạ Cửu Trị thấy nét mặt Tô Ly khẽ biến đổi, vội vàng giơ tay thề thốt: “ cam đoan, hề dặn dò tìm nhà ở khu . tự ý sắp xếp cho , lúc chuyện thì đồ đạc chuyển đến xong xuôi hết .”
Tô Ly thoáng im lặng.
Dù cũng thẳng vì cô nên mới chuyển đến. Lẽ nào cô cấm khác chuyển nhà ?
“ ? Thế thì tiện đường thật.” Tô Ly truy cứu sâu hơn nữa.
Tạ Cửu Trị cùng cô khu chung cư, cùng khu khác tòa nhà.
Đưa cô đến tận sảnh tòa nhà, hỏi: “Nếu sống ở đây khiến cảm thấy thoải mái, thể chuyển ngay.”
“ gì thoải mái thoải mái cả, đó quyền cá nhân mà.” Tô Ly đáp, “ đây. Ngủ ngon nhé.”
“Ừm.” Tạ Cửu Trị đó, dõi theo bóng cô , thì thầm: “Ngủ ngon.”
Tô Ly đầu , chỉ giơ tay vẫy nhẹ một cái.
đợi đến khi cô khuất hẳn cánh cửa, Tạ Cửu Trị mới chịu lưng rời .
hơn nửa tháng chơi trở về, tất cả trong công ty đều nhận xét Tô Ly như biến thành một khác. Cô tự tin hơn, rạng rỡ, tươi tắn, ánh mắt quyến rũ và tràn đầy sức sống.
Tô Ly mua những món quà lưu niệm nhỏ cho tất cả , ai cũng vui mừng khôn xiết.
Buổi chiều, Tô Ly gọi điện cho Lục Tịnh, hẹn cô ăn, tiện thể đưa quà cho cô.
Lục Tịnh lập tức đồng ý.
Tô Ly lái xe đến nhà hàng hẹn, Lục Tịnh vẫn đến.
Cô trong xe, định đợi Lục Tịnh đến cùng .
Một chiếc xe chạy đến từ phía , đậu chỗ trống bên cạnh xe cô.
Cô để ý, cho đến khi xe bước xuống, cô mới chú ý.
Đó chính chiếc xe quen thuộc Mạc Hành Viễn.
vòng , kéo chiếc xe lăn , mở cửa ghế phụ, cẩn thận bế Bạch Như Cẩm đặt lên xe lăn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đóng cửa xe , động tác tự nhiên, đó đẩy cô gái thẳng nhà hàng.
Tô Ly vẫn yên vị trong xe, chứng kiến bộ cảnh tượng đó.
Điện thoại reo, Lục Tịnh gọi đến: “Tớ đến , đang tìm chỗ đậu xe, ở ?”
“Ngay đối diện nhà hàng.”
“Ồ, tớ tìm thấy chỗ đậu xe , đậu xong tớ qua ngay.”
Cúp điện thoại, Tô Ly lấy quà xuống xe, lúc thấy Lục Tịnh đậu xe xong.
Lục Tịnh bước xuống xe, Tô Ly bảo cô đừng đóng cửa xe vội, để cô đặt đồ xe.
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
“Cái gì ?” Lục Tịnh nhận lấy, trong, hộp quà gói tinh xảo.
Tô Ly , “Về nhà mở.”
“Cảm ơn nhé.”
Lục Tịnh đặt hộp quà ghế , đóng cửa xe, khoác tay Tô Ly về phía nhà hàng.
Tô Ly chợt dừng .
“ thế?” Lục Tịnh hỏi.
“ chúng đổi sang nhà hàng khác .” Tô Ly , cô thực sự bước đó.
“Tại ?”
“Tớ thấy Mạc Hành Viễn và Bạch Như Cẩm .”
Lục Tịnh nhíu mày khó hiểu: “ trùng hợp thế nhỉ?”
“ lẽ đây định luật 'từ trường đẩy ',” Tô Ly , “Đổi chỗ khác ăn thôi.”
Bạn thể thích: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lục Tịnh suy nghĩ một lát, xung quanh, chỉ về phía : “ thì qua quán đó ăn .”
“.”
đây, Tô Ly sẽ làm như , cô nghĩ dù gặp cũng chẳng , thể vì sợ mà trốn tránh . hiện tại thì khác. Một khi né tránh, cô làm cho triệt để. Cố tình ở đó mà vẫn , chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức và khó xử cho chính .
Họ đến một nhà hàng khác ăn, may mà bãi đậu xe dùng chung, nếu di chuyển xe và tìm chỗ đậu.
“Bạch Như Cẩm và Mạc Hành Viễn hình như đang chính thức hẹn hò ,” Lục Tịnh vẫn thuật cho Tô Ly trong bữa ăn.
Tô Ly hề bất ngờ, họ ở bên cũng chuyện thường tình, lẽ.
Lục Tịnh thấy sắc mặt cô bình thản: “ chẳng ngạc nhiên chút nào thế?”
“Chỉ cần còn tình cảm, mối tình đầu luôn thứ dễ dàng tái hợp nhất.”
“ hai họ sống chung. Hơn nữa, bạn trai cũ Bạch Như Cẩm thỉnh thoảng vẫn ở bên cô . Tớ thật sự Bạch Như Cẩm đang qua với Mạc Hành Viễn . Trì Mộ thì khẳng định .”
Tô Ly nhún vai, “Họ qua , chỉ bản họ rõ nhất. Chúng ngoài, xem như chuyện phiếm cho vui thôi.”
“Cũng .” Lục Tịnh về Mạc Hành Viễn nữa, cô hỏi: “Chuyến chơi , thu hoạch gì ?”
“Thu hoạch ? Chỉ cảm thấy hạnh phúc thôi. Tớ tìm chính : sợ hãi, còn bận tâm bất cứ điều gì nữa.” Tô Ly chân thật, “Nên cứ tranh thủ lúc còn trẻ mà . Sự tự do tâm hồn và thể xác điều vô cùng quý giá. trân trọng.”
Ánh mắt Lục Tịnh đầy ngưỡng mộ, “Tớ cũng .”
“Để Trì Mộ cùng .”
“ tính chất công việc mà, thể . Hơn nữa, tớ cứ cảm thấy bất an về công việc. đây nghỉ ngơi quá lâu , giờ bảo tớ xin nghỉ phép cả mười ngày nửa tháng để chơi thì...”
Lục Tịnh lắc đầu, “Thôi, cứ để tính .”
Tô Ly khuyên. Mỗi cách sống và sự cân nhắc riêng, cách sống cô chắc phù hợp với khác.
“Thế thì... nào tỏ tình với ?” Lục Tịnh hỏi đến đây, mắt cô sáng rực lên.
“, và cũng thể nào.” Tô Ly hiểu cô đang nhắc đến ai, “Tớ đơn thuần cảm xúc với đó.”
Lục Tịnh nhăn mũi, “Cũng . phân biệt, công việc đây cũng khá đáng ngại.”
Tô Ly nhẹ.
Cô hề ngại công việc Tạ Cửu Trị, chỉ đơn thuần cảm tình, nảy sinh cảm giác yêu đương. Làm bạn thì , còn làm yêu... thì .
Ăn xong, hai về phía bãi đậu xe.
may, họ đụng mặt Mạc Hành Viễn và Bạch Như Cẩm.
Và , thể né tránh nữa, buộc đối mặt trực tiếp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.