Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn

Chương 136: Dỗ dành anh ấy, trong văn phòng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Diêu Nam rõ ràng cố ý.

thành công gieo lòng Tô Ly một hạt giống nghi ngờ khó diễn tả thành lời.

quen , dám những lời hiểu rõ về mối quan hệ giữa cô và Mạc Hành Viễn như .

Tô Ly nghĩ đến một khả năng.

Họ quen , một ở giữa, quen cả hai họ, hơn nữa quan hệ còn tầm thường.

Ngoài Bạch Tri Dao, còn ai nữa?

Tô Ly về nhà vẫn luôn nghĩ về vấn đề .

Diêu Nam khẳng định chỉ cần tìm Mạc Hành Viễn thể thành công, thể thấy trung gian đó chiếm một vị trí quan trọng trong lòng Mạc Hành Viễn.

ai?

Tô Ly gốc cây lớn lầu công ty Mạc Hành Viễn, vẫn mãi suy nghĩ về vấn đề .

Trì Mộ tới, cung kính gọi cô, “Phu nhân, Mạc tổng nhờ đến đón cô.”

Tô Ly bó tay với cách xưng hô Trì Mộ.

Cô cũng hiểu, tại Trì Mộ xưng hô với Mạc Hành Viễn cung kính đến . Ở công ty gọi Mạc tổng, ở ngoài gọi Mạc tiên sinh, họ ở bên nhiều năm như , thể em bạn bè ? Nhất thiết quan hệ cấp cấp ?

Cùng Trì Mộ thang máy, lên đến tầng cao nhất, Trì Mộ đưa cô đến văn phòng Mạc Hành Viễn.

“Mạc tổng đang ở phòng họp, cô nghỉ ngơi ở văn phòng một chút.” Trì Mộ rót , mang trái cây cho cô.

Tô Ly quan sát văn phòng Mạc Hành Viễn, đơn giản mà trang nhã, gì để chê, cô thích nhất bức tường kính sát sàn .

Cô cầm ly bức tường kính. Đây khu vực phồn hoa nhất Cửu Thành, nhà cao tầng san sát, xe cộ tấp nập. ở đây như một vị vua cao cao tại thượng, xuống thứ chân .

ở vị trí , đột nhiên cô thể hiểu tại khao khát quyền lực đến mức ở đỉnh cao.

Cảm giác xuống thứ thể khiến tự tin hơn, kiêu ngạo hơn.

Cửa động tĩnh, Tô Ly đầu , Mạc Hành Viễn bước .

liếc Tô Ly một cái, xuống ghế chủ tịch .

chuyện gì ?” Giọng điệu vẫn lạnh nhạt.

Tô Ly thầm nghĩ nửa ngày , còn giận nữa ?

Quả thực quá thù dai, quá keo kiệt .

Cô bước tới, “Bận ?”

“Bận.” Giọng điệu dứt khoát.

Tô Ly khựng , cách một chiếc bàn làm việc, im lặng .

Ngón tay nhẹ nhàng gõ bàn phím, vẻ đang bận.

Tô Ly yên gì, như một vô hình.

Mạc Hành Viễn gập máy tính , hai tay đặt bàn, thẳng cô, “Tìm chuyện gì?”

“Đến dỗ đây.” Cô đưa ly dùng dở cho . “Chấp nhận lời dỗ dành ?”

Mạc Hành Viễn ngả , liếc ly cô đưa tới, môi mấp máy, “ chấp nhận.”

Tô Ly há hốc miệng, cô vòng qua bàn, đến mặt , đưa ly đến miệng , “Buộc chấp nhận.”

Mạc Hành Viễn nghiêng đầu né tránh.

Tô Ly đưa tay nhéo cằm , nâng ly kề sát môi , đổ một ngụm miệng.

Mạc Hành Viễn nắm lấy cổ tay cô, chỉ siết nhẹ. Ngay lập tức, cánh tay cô khống chế.

“Chỉ mỗi em thôi, mà dám khống chế ?” dễ dàng đẩy tay cô , hề để sức lực nhỏ bé mắt.

🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷

rõ sự chênh lệch về sức mạnh, Tô Ly đôi co với .

chằm chằm đôi môi , bất ngờ cúi xuống, hôn phớt qua.

Đồng tử Mạc Hành Viễn co .

Tô Ly nhanh chóng rút lui, mỉm thách thức: “Bây giờ thì ? chịu chấp nhận ?”

Bàn tay vẫn đang nắm cổ tay cô run nhẹ. nuốt nước bọt, thở nặng nề và kéo dài: “Rốt cuộc em gì ở ?”

“Em chỉ đến dỗ thôi mà.” Tô Ly toe toét, khẽ lắc cổ tay: “Buông em . giữ chặt như , ảnh hưởng đến khả năng ‘thể hiện’ em .”

“…” Mạc Hành Viễn do dự vài giây, miễn cưỡng buông tay.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tô Ly đặt ly xuống, đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt . Cô chớp chớp đôi mắt cong cong, giọng dịu dàng đến mức tan chảy: “ đang bận ?”

Mạc Hành Viễn cô trêu chọc.

Cô luôn bản lĩnh , dễ dàng phá vỡ sự kiềm chế .

vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô gọn lên đùi , thở trở nên nặng nề: “Dỗ xem nào.”

Tô Ly đặt một tay vai , tay còn nhẹ nhàng lướt xuống cổ, ngón tay chạm trái cổ đang nhô , vuốt ve nhẹ nhàng.

sự trêu chọc ngón tay cô, trái cổ khẽ động lên xuống, nuốt nước bọt. Cô cảm nhận rõ bụng căng cứng, truyền tín hiệu nóng bỏng mà cô hiểu .

Mạc Hành Viễn vô cùng kiên nhẫn, đang chờ đợi cô.

Ngón tay Tô Ly di chuyển dọc theo cổ họng , từ từ xuống, chuyển thành lòng bàn tay vuốt ve. Lòng bàn tay cô áp lên lồng n.g.ự.c săn chắc, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ và dồn dập.

Đột nhiên, eo đàn ông thẳng lên, tấm lưng rời khỏi lưng ghế.

thở càng thêm gấp gáp.

Tô Ly cắn môi, chút tinh quái động đậy ngón tay đầu n.g.ự.c .

“Hừm…” Mạc Hành Viễn nhịn nữa, nghiến răng, chằm chằm cô như ăn tươi nuốt sống.

Lưỡi Tô Ly nhẹ nhàng lướt qua đôi môi đỏ mọng, chậm rãi xuống.

Cô thấy những chiếc cúc áo sơ mi thật vướng víu, bèn cởi chúng từng cái một.

Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng lướt làn da trần , cảm giác tê dại như hàng ngàn con côn trùng bò qua, ngứa ngáy khó chịu.

nuốt nước bọt, cố nén ý đè cô xuống, tiếp tục chịu đựng sự giày vò ngọt ngào .

Eo Tô Ly ôm chặt như gọng kìm, thể hiện sự nhẫn nhịn và kiềm chế tột độ.

Chiếc áo sơ mi cuối cùng cũng bung mở, để lộ lồng n.g.ự.c săn chắc và vùng bụng phẳng lì. Vì đang dựa ghế, những đường nét cơ múi bụng càng thêm rõ ràng, vô cùng quyến rũ.

Ngón tay Tô Ly men theo đường nét cơ bụng hảo xuống, dừng ở vị trí rốn. Ánh mắt quyến rũ thẳng đôi mắt đang hằn lên lửa dục Mạc Hành Viễn. Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, nụ mang theo vẻ thách thức đầy tinh quái.

Ngay khoảnh khắc đó, Mạc Hành Viễn phụ nữ thực sự tinh quái đến mức nào.

“Còn bao lâu nữa?” Mạc Hành Viễn vẻ mất hết kiên nhẫn.

Khúc dạo đầu quá dài, thể chờ đợi thêm.

phụ nữ , vẫn luôn cách trêu chọc khác như .

thích thú, càng mong đẩy nhanh tiến độ. thể kiềm chế nữa .

Tô Ly đột ngột thu tay .

Mạc Hành Viễn nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén chằm chằm cô.

“Trong văn phòng, .” Tô Ly xong liền trượt khỏi đùi .

Mạc Hành Viễn giữ chặt cô , đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng.

“Bây giờ em mới nhớ ?”

. Nhớ lúc cũng muộn.” Tô Ly luôn giữ sự tỉnh táo cần thiết. Cô định làm chuyện đó với ở đây. nãy, cô chỉ xem thực sự ‘dễ dỗ’ đến mức nào.

Quả nhiên, đàn ông, ai mà chả dễ dỗ.

Mạc Hành Viễn hít sâu một , giọng khàn khàn: “Muộn .”

Tô Ly ôm chặt eo, dậy thể cử động.

buông em , lát nữa thư ký đấy.” Tô Ly dùng sức đẩy vai .

Mạc Hành Viễn cúi đầu nửa đang trần trụi, quần áo xộc xệch, khẽ : “Em cởi đồ đến mức , bảo buông ?”

Tô Ly cắn chặt môi, cô hề thừa nhận hành vi cố ý .

“Em cố ý.” Mạc Hành Viễn thấu tâm tư tinh quái cô: “ dỗ dành, thực chất trêu đùa ?”

Cô chính kẻ châm lửa, giờ lửa cháy lớn , cô bỏ chạy.

, em thực sự sợ . Hiện tại vẫn đang giờ làm việc. Nếu ai đó thấy, ảnh hưởng .” Tô Ly cố gắng biện minh, lời lẽ vẻ chùn bước.

“Sợ ?” Mạc Hành Viễn nhướng cao một bên mày.

Tô Ly gật đầu lia lịa.

“Ha.” Mạc Hành Viễn bật thành tiếng.

Chỉ với nụ , Tô Ly thảm .

Mạc Hành Viễn đưa tay lấy điều khiển từ trong ngăn kéo , nhấn một cái. Chỉ thấy tiếng khóa cửa tự động vang lên ‘tách’ một tiếng. ném điều khiển lên bàn, vòng tay ôm eo Tô Ly nữa, như : “Bây giờ cần lo lắng nữa, cửa khóa .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...