Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn
Chương 133: Có người ôm, cứ ôm thôi
Tô Ly với Mạc Hành Viễn Lục Tĩnh cho cô .
Mạc Hành Viễn tắm xong , cũng hỏi nữa.
Ban đầu, Tô Ly nghĩ Mạc Hành Viễn sẽ làm khó cô, cuối cùng chỉ ôm lấy cô, đòi hỏi gì thêm, nhắm mắt ngủ.
thở đều đặn phả tai cô. Tô Ly liếc , ngủ say thật .
Cô khẽ cựa quậy, nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay .
Cô nghiêng , trả lời tin nhắn Lục Tĩnh.
[ về . Xã giao thôi.]
[ thì . Xã giao kiểu thật kinh tởm. Bàn công việc thì cứ bàn công việc , cứ dính dáng đến rượu chè hoặc phụ nữ. những trò tiêu khiển chỉ đàn ông mới thích.]
Tô Ly cũng cảm thấy ghê tởm kém. thứ văn hóa xã giao ăn sâu bén rễ , thật khó để đổi.
Bạn thể thích: Cuộc Đời Anh Không Còn Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
[Chị vẫn xong ?]
Lục Tĩnh gửi một bức ảnh, thành phố về đêm, đèn đuốc vẫn rực rỡ, xe cộ chạy vùn vụt đường, vẫn ánh đèn đường.
[Uống nhiều quá, nôn sạch , giờ ngoài hóng gió một chút về đây.]
Chỉ những dòng tin nhắn thôi, Tô Ly thấy lo lắng cho Lục Tĩnh.
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Ban đêm, luôn thể hiện rõ hơn sự dễ dàng cuộc sống.
Tô Ly đều thấy sự cố gắng Lục Tĩnh.
Cô chỉ thoát khỏi xiềng xích gia đình gốc, nên cố gắng hơn khác.
[Ở ? Em đến đón chị.]
[ cần. Chị một lúc về. Em ngủ sớm , ngủ ngon.]
Lục Tĩnh gửi một sticker “ngủ ngon” ngoan ngoãn cho Tô Ly, đặt điện thoại xuống.
Cô bệt xuống bậc thang, chẳng màng giữ chút hình tượng nào một phụ nữ thành đạt. Cô nôn đến cả mật xanh mật vàng, trong miệng nồng nặc mùi rượu khó chịu.
Đầu óc tỉnh táo trở ngay lập tức choáng váng, còn cảm giác nào khó chịu hơn thế nữa.
Nếu vì chốt cho hợp đồng , cô chẳng cần cố gắng đến mức .
Bao năm lăn lộn, cô từng uống đến mức xuất huyết dày. Đấu rượu với đàn ông, cô bao giờ chịu thua kém một bước. Chỉ như , cô mới trở thành một nhân vật m.á.u mặt, khiến nể sợ.
đây đồng nghiệp từng hỏi cô: Vì cố gắng đến thế?
Thực , cô chỉ sống theo ý hơn một chút.
Điều thường theo đuổi, chẳng qua sự tự do thoát khỏi sự ràng buộc cha , tiếng mặt họ. Và gốc rễ quyền lực đó chính tiền bạc.
Chỉ cần tiền, cô mới thể cất lời, mới họ chèn ép.
Lục Tĩnh lên, cơ thể loạng choạng nghiêng hẳn sang một bên.
Một bàn tay kịp thời đỡ lấy cô.
Cô vững , ngước mắt .
" ở đây?" Cô kinh ngạc, vẫn lịch sự lời "cảm ơn."
Trì Mộ ngửi thấy mùi cồn nồng đậm cô, đáp: " ngoài giải quyết chút việc."
"Muộn thế , sếp còn vặt ?" Lục Tĩnh bước xuống bậc thang, thẳng về phía .
", việc riêng thôi." Thấy cô lảo đảo, thể ngã bất cứ lúc nào, Trì Mộ lập tức theo phía : "Để đưa cô về."
Lục Tĩnh xua tay: " cần , bộ một chút, cho tỉnh táo hơn."
cô , Trì Mộ cũng miễn cưỡng.
yên tại chỗ, chỉ lặng lẽ quan sát Lục Tĩnh bước .
Bất chợt, cơ thể cô nghiêng ngả.
Sợ cô ngã, Trì Mộ định bước tới thì thấy cô dang rộng hai tay, tự lấy thăng bằng.
Trì Mộ nhịn mà bật khe khẽ.
Lục Tĩnh đột nhiên đầu , lúc bắt gặp nụ đó .
" đưa về ."
Trì Mộ lái xe. Lục Tĩnh chịu thắt dây an , ở ghế , nghiêng ngả chẳng còn chút hình tượng nào, suýt chút nữa thì lăn luôn đó.
Khả năng uống rượu Lục Tĩnh cũng thuộc dạng , nhảm, cũng lẩm bẩm vô nghĩa.
Đến khu chung cư Lục Tĩnh ở, Trì Mộ dừng xe.
đầu . Cô nhắm mắt, trông vẻ như ngủ .
Trì Mộ liếc đồng hồ, gọi nhẹ một tiếng: "Cô Lục, đến nơi ."
Lục Tĩnh chật vật mở mắt, quanh cố gắng bò dậy, lấy túi xách.
Trì Mộ xuống xe , nhanh chóng đến mở cửa giúp cô.
"Cảm ơn ." Lục Tĩnh dịch chuyển đến cửa xe và bước xuống.
Chân cô mềm nhũn, cả cơ thể lập tức đổ nhào về phía .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trì Mộ phản xạ cực nhanh, vội vàng ôm lấy eo cô, ngăn cho cô ngã bệt xuống đất.
Lục Tĩnh dựa hẳn vòng tay . Cú sốc khiến đầu cô càng thêm choáng váng, nhất thời thể vững.
"Cô ?" Trì Mộ thấy cô như , khỏi chút lo lắng thực sự.
Lục Tĩnh hổn hển thở dốc: " còn chút sức lực nào."
Mấy gã đàn ông đó, hận thể chuốc c.h.ế.t cô.
Trì Mộ nhíu mày: "Xin thất lễ."
Dứt lời, vòng tay qua eo, bế Lục Tĩnh xốc lên.
Mắt Lục Tĩnh sáng lên. Cô hề giãy giụa, một phần vì kiệt sức, hai vì lười.
ôm đưa về, tội gì tự . Cô hề cố gắng tỏ mạnh mẽ cứng rắn.
Trì Mộ từng đưa Lục Tĩnh về đây, nên rõ cô ở tầng mấy, phòng nào.
Trong thang máy, Lục Tĩnh ngoan ngoãn tựa vai Trì Mộ như một chú mèo nhỏ.
" dùng nước hoa gì ?" Lục Tĩnh nhắm mắt, thì thầm hỏi.
" dùng."
" mùi nước xả vải ?"
"Chắc ."
Lục Tĩnh hít hà sâu: "Thơm thật đấy."
Trì Mộ vẫn im lặng.
Cửa thang máy mở , Trì Mộ bế cô đến cửa phòng, nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Lục Tĩnh vẫn thể vững, vịn cánh cửa. Cô loay hoay lục tìm chìa khóa trong túi xách, loạng choạng mãi vẫn thể cắm nổi ổ khóa.
Trì Mộ đành nhận lấy chùm chìa khóa từ tay cô và mở cửa.
"Hì hì, mắt ảnh đôi thôi." Lục Tĩnh ngây ngô với : "Cảm ơn nha."
"Cô ở một , ?" Trì Mộ thực sự chút yên tâm.
Lục Tĩnh xua tay: " , chẳng vấn đề gì."
dứt lời, cô đá phăng giày, ném túi xách xuống đất, bắt đầu cởi quần áo.
Trì Mộ thấy cảnh thì nhíu chặt mày. mà còn ở thì quả thực thích hợp nữa.
" xin phép ."
Lục Tĩnh cởi chiếc áo khoác ngoài, bên trong chỉ còn duy nhất một chiếc váy hai dây mỏng manh. Cô , ánh mắt dán chặt Trì Mộ.
Trì Mộ đang định đóng cửa thì ánh mắt đó giữ chân.
Lục Tĩnh vẫy vẫy tay về phía : " đây, chuyện hỏi ."
Trì Mộ do dự.
Lục Tĩnh nóng nảy: " mau lên chứ!"
Trì Mộ hít một sâu, bước .
"Đóng cửa ." Lục Tĩnh nhắc nhở.
Trì Mộ đóng cửa, cởi giày mới bước trong.
Lục Tĩnh thả mái tóc . Mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên buông lơi ngực. Vóc dáng cô đầy đặn hơn Tô Ly tuyệt đối hề béo. Cô sở hữu vòng eo thon gọn, đôi chân dài miên man, làn da trắng nõn, và khuôn mặt xinh tì vết.
Vẻ cô mang nét khác biệt so với Tô Ly.
Tô Ly theo kiểu rực rỡ, khiến chỉ cần qua nhớ mãi quên.
Còn Lục Tĩnh vẻ ngoài chút dịu dàng, e ấp.
Chỉ điều, tính cách cô thì chẳng dịu dàng chút nào.
Lục Tĩnh thẳng đến tủ lạnh, lấy hai chai rượu, một chai đưa cho Trì Mộ, chai còn giữ cho .
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Cô uống quá nhiều ." Trì Mộ nhắc nhở cô: " thể uống thêm nữa."
"Bây giờ ở nhà, uống bao nhiêu cũng ." Thấy nhận, Lục Tĩnh liền đặt chai rượu lên bàn , tự bệt xuống thảm, dùng răng cắn nắp chai mở , đó ngửa cổ uống một hết hơn nửa chai.
Trì Mộ nhíu chặt mày, chằm chằm cô. Khả năng uống cô gái , quả thực đùa .
" theo Mạc Hành Viễn bao lâu ?" Lục Tĩnh hỏi.
"Năm năm."
Lục Tĩnh gật gù: "Cũng khá lâu đấy."
Trì Mộ thấy cô nhấp thêm một ngụm, uống nhiều như .
" và cái cô ... , Bạch Tri Dao, hẹn hò bao nhiêu năm ?"
" rõ."
Lục Tĩnh nhíu mày: " rõ nghĩa , lâu hơn năm năm?"
Trì Mộ giữ im lặng.
"Chết tiệt! Hẹn hò lâu như mà bỏ, còn vấn vương phụ nữ đó, yêu sâu đậm chứ gì nữa." Lục Tĩnh nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên sang Trì Mộ với ánh mắt đầy căm phẫn: " xem, yêu A Ly ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.