Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 57
Đuổi hai con ruồi.
Tô Thanh Miểu ôm cái bụng căng tròn vì ăn, chuẩn về phủ ngủ.
Tiểu nhị thấy vội vàng vòng khỏi quầy, vẻ mặt lấy lòng : “Vị tiểu thư , ngài tổng cộng tiêu hết một trăm linh ba lượng bạc.”
“Để làm tròn cho ngài, ngài trả một trăm lượng .”
Tô Thanh Miểu mở to mắt, lớn tiếng : “Ngươi cướp luôn ?”
Tiểu nhị khóe miệng giật giật, nổi giận, nghĩ đến cảnh Tô Thanh Miểu đánh , chiếc xe ngựa bên ngoài cửa.
Trong lòng nảy kế: “Tiểu nhân chỉ làm công, cái giá đều do Đông gia chúng định, hơn nữa, ai bảo Tịch Đỉnh Lâu chúng tửu lầu lớn nhất và nhất kinh thành chứ.”
“ giấu gì ngài, đặc trưng chúng chính – đắt mà ít.”
Tô Thanh Miểu đảo mắt: “ ngươi cứ ghi nợ, ghi đầu Khúc Thịnh .”
Tiểu nhị bĩu môi lầm bầm nhỏ giọng: “Thôi , đánh xong còn ghi nợ đầu .”
Tô Thanh Miểu cũng mặc kệ, xong liền ngang nhiên ngoài, còn quên : “Ngươi yên tâm, sẽ trả cho ngươi.”
“ dọa tè quần , thể trả ?”
Tiểu nhị cúi đầu, lật sổ ghi nợ Khúc Thịnh ghi .
Thái tử và Tiêu Cảnh Trì trong phòng riêng lầu hai chứng kiến tất cả những điều .
“A Trì, Thế tử phi ngươi, thanh lâu thì cần bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, ăn cơm thì thể bòn rút thì bòn rút.”
“ chủ trương tiền tiêu việc cần thiết.”
Tiêu Cảnh Trì vẻ mặt chút xao động: “Vãn Vãn xưa nay vẫn luôn hiểu chuyện như .”
Đừng bỏ lỡ: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên, truyện cực cập nhật chương mới.
Thái tử…
“, ngươi ?”
“Túy Tiên Lâu.”
“Ngươi đợi với.”
Tiêu Cảnh Trì buông ba chữ bỏ , ngang qua quầy còn quên với tiểu nhị một tiếng.
“Vị tính tiền.”
Tiểu nhị lắc đầu: “Thôi , kẻ ăn chực thì năm nào cũng , hôm nay đặc biệt nhiều.”
Hai từ Tịch Đỉnh Lâu , lặng lẽ chuyển Túy Tiên Lâu.
Hồng Vân Thái tử, đêm qua gặp Tiêu Cảnh Trì .
Nàng vội vàng cất dáng vẻ hồ ly tinh già thường ngày.
Đan Đan
Cung kính hành lễ: “Thế tử.”
Thái tử Tiêu Bắc Hạc bên cạnh, tuy nhân vật nào, cũng cung kính hành lễ.
“Ngươi Đông gia Túy Tiên Lâu ?”
Tiêu Cảnh Trì trực tiếp vấn đề chính.
Hồng Vân chỉ nghĩ tính sổ , chỉ thể gật đầu.
“Thế tử phi giao dịch làm ăn với các ngươi ?”
“Bẩm Thế tử, thật sự một vài giao dịch làm ăn.”
Hồng Vân sơ qua một chút.
Thái tử kinh ngạc : “ thật một kỳ nhân.”
Một tiếng khiến trong lòng Hồng Vân lập tức nắm rõ tình hình, đối với phận Tiêu Bắc Hạc cũng mấy phần nghi ngờ.
“ Thế tử gia hôm nay đến việc gì?”
“ để mắt đến Túy Tiên Lâu ngươi .” Thái tử giành trả lời .
Tiêu Cảnh Trì…
Chẳng lẽ lệnh ngươi và Hoàng bá phụ ?
Thái tử giả vờ uống , thèm ánh mắt Tiêu Cảnh Trì ném tới.
Hồng Vân: thôi, xem bồi thường hết cả gia sản. cứ tưởng Tô... Thế tử phi một vị tài thần, nào ngờ một con Tỳ Hưu hậu môn, chỉ ăn mà nhả.
"Nàng thể đưa Túy Tiên Lâu trở thành lớn nhất kinh thành, chắc hẳn cũng chút bản lĩnh."
Tiêu Cảnh Trì thẳng vấn đề: "Nếu nàng chịu vì triều đình mà làm việc, thì những đồng tiền nàng kiếm sẽ thiếu một xu nào."
Tiêu Cảnh Trì thêm gì nữa, Hồng Vân tự nhiên hiểu rõ.
Nếu nàng chọn, e rằng Túy Tiên Lâu khó mà giữ .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mấy năm nay, một nàng xoay sở với Túy Tiên Lâu, cũng ít cận kề cái chết.
Nếu thể làm việc cho triều đình, tự nhiên cũng một chỗ dựa, mà chỗ dựa hề nhỏ.
Nàng lập tức suy nghĩ mà đồng ý ngay.
Tiêu Cảnh Trì Hồng Vân, thấy nàng cũng thông minh, bèn : "Còn một việc."
" Thế tử phi đến, chiều theo ý nàng mà gọi nam sủng nữa."
Hồng Vân khó xử, e thẹn đáp: "Chuyện ... nô gia cũng quản ạ."
Xem thêm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tiêu Cảnh Trì nghĩ ngợi, với tính cách Tô Thanh Miểu, nếu Hồng Vân chiều theo ý nàng, e rằng nàng sẽ dỡ tung cả Túy Tiên Lâu mất.
" nàng cứ kéo dài thời gian, và báo cáo bất cứ lúc nào cho Hoàng Thành Ty."
Tiêu Cảnh Trì ném cho Hồng Vân một tấm yêu bài: "Cầm lấy nó mà , Hoàng Thành Ty sẽ ai dám cản nàng."
Hồng Vân vội vàng nhặt tấm yêu bài bàn lên, cẩn thận cất giữ.
Đây chính yêu bài Hoàng Thành Ty, theo một ý nghĩa nào đó thì thể sánh ngang với miễn tử kim bài Hoàng thượng.
" , nàng thể trở với dung mạo thật ."
Tiêu Cảnh Trì xong, tự bưng lên nhấp một ngụm.
Trong mắt Hồng Vân lóe lên một tia kinh ngạc và hoảng loạn, đó nhanh chóng bình tĩnh .
"Thế tử gia quả mắt tinh tường."
đoạn, nàng đưa tay gáy, kéo một cái, lột bỏ tấm mặt nạ da mặt.
đó lấy một viên thuốc từ thắt lưng uống .
Chỉ trong tích tắc, nàng liền gầy trông thấy, khuôn mặt cũng như một thiếu nữ đôi mươi.
Làn da trắng nõn, mái tóc đen nhánh xoăn nhẹ.
"Nô gia hỏi Thế tử làm nô gia dịch dung?"
Tiêu Cảnh Trì thản nhiên : "Nàng nghĩ vì bổn thế tử chọn Túy Tiên Lâu nàng chứ Trường Lạc Phường đối diện?"
"Dù nàng bề ngoài làm những chuyện mua bán , thực chất những , nàng đều lấy danh nghĩa g.i.ế.c vứt xác ở bãi tha ma, kỳ thực cho họ ."
"Kể cả Hà Thu Nguyệt năm đó cũng , nếu nàng thực sự dùng thủ đoạn, e rằng ngay ngày đầu tiên nàng đến ép tiếp khách hoặc c.h.ế.t ."
"Nếu nàng nghĩ chỉ bằng phận một Đông Lăng như nàng, thể gây sóng gió gì địa phận Bắc Chu ?"
Hồng Vân vội vàng quỳ xuống: "Thế tử gia thứ tội, Hồng Vân tuy Đông Lăng, từ nhỏ bỏ rơi, một cặp vợ chồng nông dân Bắc Chu nhận nuôi . Cho nên Hồng Vân và Đông Lăng tình cảm gì."
Tuy mắt chắc chắn điều tra rõ ngọn ngành , nàng vẫn giải thích một phen.
Thái tử thì một bên sung sướng .
Thật quá, A Trì khỏi bệnh thật .
Cuối cùng cũng cần một gánh vác áp lực nữa.
"Ừm."
Tiêu Cảnh Trì thản nhiên đáp một tiếng thẳng mật thất thông hẻm một cách quen thuộc.
Hồng Vân vội hỏi: "Thế tử gia, nếu Vương phi hỏi, nô gia nên thế nào?"
Tiêu Cảnh Trì trả lời, Thái tử từ phía bước lên, vỗ vỗ vai Hồng Vân.
"Nàng nghĩ vì Thế tử phi hợp tác với nàng?"
xong liền đồng tình liếc Hồng Vân cùng Tiêu Cảnh Trì rời .
Hồng Vân...
Hóa nàng làm tất cả những chuyện chỉ giấu mỗi nàng?
Thế tử khỏe, còn cưới một... điện phi.
Bắc Chu e rằng sắp đổi vận , những kẻ điều e rằng sống lâu nữa.
Trong Bình Vương phủ.
Tô Thanh Miểu đặt chân sân.
Liền thấy những tấp nập mang quà đến.
náo nhiệt, những đó khi tặng lễ xong, m.ô.n.g còn kịp chạm ghế vội rời .
náo nhiệt, những cũng ít.
Bước chính sảnh, kịp mở lời, Hoàng hậu Mộ Dung Thư và Bình Vương phi đang ở ghế chủ vị xông tới.
"Thanh Miểu, cuối cùng cũng về ."
"Khụ khụ khụ... Nếu buông ... khụ khụ... e về địa phủ báo danh mất."
Chưa có bình luận nào cho chương này.