Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê

Chương 533: Thần hồn nát thần tính

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Góc vấn đề Liên Họa luôn khác với đám lớn trong nhà.

thì giống như lời trẻ con ngây ngô, thực Hứa Phiêu Phiêu hiểu, cô bé .

Hứa Chân Lý ở bên cạnh bật .

Họa Họa nhà chúng chắc chắn sẽ chịu khổ vì tình yêu.”

Hùng Tiệp cũng theo.

Bé Liên Giác cầm thìa, ăn bí đỏ nghiền, ăn vương vãi khắp nơi, mờ mịt hỏi: “Yêu đương gì ạ? Tại đắng? Đắng thì tại chị ăn?”

Dạo bé đang trong thời kỳ bùng nổ ngôn ngữ.

nhiều điều , ngặt nỗi não bộ theo kịp.

Theo lời Hứa Phiêu Phiêu , thì khai trí.

Nuôi một đứa trẻ như Liên Họa, nuôi bé Liên Giác, khiến Hứa Phiêu Phiêu cảm nhận sự mệt mỏi.

May mà trong nhà đủ tranh trông trẻ, Hứa Phiêu Phiêu vẫn đến mức kiệt sức.

Đầu dây bên , Tô Oản nửa ngày gì.

Hứa Phiêu Phiêu cũng giục cô.

cầm bắp ngô lên, để nguội một chút bỏ bát nhỏ bé Liên Giác, bình tâm tĩnh khí : “Sản phẩm mới quý àl'aube, tớ duyệt . Bên Cộng Xuân mấy cuộc hội thảo quý, tham dự một chút nhé.”

“Hả? , tớ .”

Hứa Phiêu Phiêu bực : “ nhắc xem tớ gì?”

“Sản phẩm mới àl'aube... , cái chẳng duyệt ?”

“Tâm trí để thế, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”

Tô Oản hồn.

Những suy nghĩ trong đầu, quả thực chút rối bời.

Lúc Hứa Phiêu Phiêu hỏi cô, cô còn chẳng đang gì.

Nghĩ đến nhiều chuyện.

Quá khứ và hiện tại, thậm chí còn một chuyện xảy hồi nhỏ.

Tô Oản tự nhận tỉnh táo.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-533-than-hon-nat-than-tinh.html.]

Cô giống như một con nhím, luôn tự bảo vệ , khi tổn thương sẽ nhanh chóng rút lui.

bỏ qua, cũng quên mất rằng, trong những quá khứ đó, còn một cũng đang chịu tổn thương.

Trái tim Tô Oản như ai đó giáng một cú đ.ấ.m mạnh.

Cô ngã sàn nhà, nức nở.

“Phiêu Phiêu, bây giờ lòng tớ rối...”

“Tớ hiểu.”

Hứa Phiêu Phiêu nhẹ giọng : “Bất luận chọn thế nào, tớ đều mong, thể hạnh phúc.”

Chỉ cần thể hạnh phúc, thứ đều .

Hứa Phiêu Phiêu dặn dò Tô Oản suy nghĩ thật kỹ, để lòng tĩnh .

hãy lắng xem, tiếng từ tận đáy lòng rốt cuộc gì.

khi cúp điện thoại, Hứa Phiêu Phiêu nhịn , khẽ thở dài một tiếng.

Hoắc Quý Thâm ngước mắt lên, cầm khăn tay lau sạch khuôn mặt lem luốc bé Liên Giác: “Em cũng đừng nghĩ nhiều quá, đó chuyện riêng Tiểu Lục.”

thì , chỉ cảm thấy họ đến ngày hôm nay, cũng dễ dàng gì.”

“Lúc đó cũng dễ dàng gì.”

Hứa Phiêu Phiêu nhịn .

qua lâu như , mỗi nhắc chuyện đây, Hoắc Quý Thâm tìm cớ, đòi phúc lợi từ cô.

Hoắc Hồng ăn cơm xong, cứ thấy đau đầu, day day thái dương : “A Thâm, mấy ngày nay, ba cứ mơ thấy bà nội con.”

Hùng Tiệp cằn nhằn: “ thấy ông do ngủ ngon giấc thôi, nửa đêm cứ đòi dậy nghịch mấy cái cây cỏ hoa lá ông, thể đau đầu ? Ông đây mơ thấy ông, mà qua mấy ngày nữa, e ông xuống gặp ông luôn đấy!”

tuổi , cũng ngủ , cứ ngủ mơ thấy lạnh, làm cũng thấy hoảng hốt.”

tuổi, đa đều chút mê tín, cho dù Hoắc Hồng cũng ngoại lệ.

Hứa Phiêu Phiêu tiếp lời.

mấy ngày nữa chúng đến nghĩa trang thăm bà nội .”

, Hoắc Quý Thâm đương nhiên ý kiến.

lúc phong cảnh bên đó cũng , dẫn theo hai đứa trẻ, cũng coi như chơi.

Đỡ cho Hoắc Hồng suốt ngày thần hồn nát thần tính.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...