Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê
Chương 507: Chúng ta cũng kết thúc rồi
Những chuyện Tô Oản kể, Sa Luật Ân và Sa Kỳ Ngọc đều hề .
Thậm chí từng đến.
Mạnh Căng ở nhà cũng hề nhắc tới chuyện .
Chỉ Tô Oản tính tình , kiêu ngạo, bốc đồng.
Quá chủ kiến, lựa chọn nhất để kết hôn.
Sa Luật Ân và cô hợp .
Những lời , Sa Luật Ân đều cảm thấy tai sắp đóng kén .
Lúc đầu còn tranh luận với Mạnh Căng vài câu, với bà rằng, Tô Oản như .
Mạnh Căng chính thể chấp nhận .
Còn vì chuyện trong nhà Sa Luật Ân làm việc nhà nhiều hơn, mà tức giận nổi cáu.
Bây giờ, Sa Luật Ân dứt khoát về nhà, Mạnh Căng càng giương nanh múa vuốt.
Thế , trong thời gian Tô Oản rời khỏi thành phố A, Sa Luật Ân trong bao đêm khuya thanh vắng, cũng từng nảy sinh lòng oán hận.
hiểu tại Tô Oản nhẫn tâm đến .
Bạn thể thích: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Rõ ràng giữa hai họ xảy vấn đề gì lớn, cho dù chuyện liên quan đến Mạnh Căng, mỗi Tô Oản và Mạnh Căng tranh chấp gì, Sa Luật Ân đều về phía Tô Oản.
chỉ một đỡ cho Mạnh Căng, cũng vì dạo đó sức khỏe Mạnh Căng , mới xuất viện.
Sa Luật Ân nhường nhịn Mạnh Căng một chút.
Cô dứt khoát, ngoảnh đầu , rời .
Cứ như thể thời gian hơn hai năm hai họ ở bên , chỉ một đoạn quá khứ nhỏ bé đáng kể.
Cô vứt bỏ thể vứt bỏ.
Thậm chí lúc sang Mỹ tìm cô, trong lòng vẫn còn mơ hồ chút oán hận.
buông bỏ cô.
cảm thấy cô nhẫn tâm.
Nếu , tại cô về nước lâu như , mà vẫn chủ động đến tìm .
Bây giờ Tô Oản kể những chuyện , đồng t.ử Sa Luật Ân khẽ run lên.
Tô Oản đưa tay lau vệt nước mắt nhạt nhòa mặt.
Cô nhắc chuyện .
Cũng vì Tô Văn Cường và Đổng Nga Mị, quả thực mang đến cho cô nhiều sự khó xử.
cuối cùng Mạnh Căng gặp Tô Oản, bà đưa cho Tô Văn Cường một khoản tiền, Tô Văn Cường đồng ý để Tô Oản và Sa Luật Ân chia tay.
Tô Oản thể tin nổi.
Về nhà chất vấn Tô Văn Cường, nhận câu trả lời dửng dưng.
Tô Văn Cường , cứ coi như sính lễ nhà họ Sa đưa cho nhà họ.
Tô Oản gặng hỏi ba , mới Tô Văn Cường lấy khoản tiền đó đầu tư cho Tô Mục.
Ông tin rằng con trai vẫn còn cơ hội Đông sơn tái khởi.
Chỉ thiếu một khoản tiền vốn khởi nghiệp như .
Biểu cảm Mạnh Căng lúc đó, đến giờ Tô Oản vẫn còn nhớ rõ.
Cao cao tại thượng, mặt đều rõ sự khinh thường cô.
Đối với Tô Oản mà , đây một sự sỉ nhục to lớn.
Cô đem trả tiền đó cho Mạnh Căng, Mạnh Căng , cứ coi như phí chia tay cho hai .
Ba nhà họ Tô vì tiền đó mà khúm núm quỵ lụy, còn bà Mạnh Căng, thèm để mắt đến chút tiền mọn đó.
Tô Oản nắm chặt tấm séc, trong lòng sinh cảm giác bất lực.
Trong thành phố từ lúc nào đổ cơn mưa bụi, tí tách đập cửa kính.
Sa Kỳ Ngọc vốn đang ở ghế bỗng bật dậy.
“Cô đưa cho ba cô một khoản tiền?”
“ , ba từng đòi tiền bà Mạnh, bà đưa. cuối cùng gặp , bà , bà đưa .”
Hơn nữa Mạnh Căng còn , đó đều sự bố thí bà .
Ba triệu rưỡi.
Mỗi một con đều giống như một tảng đá khổng lồ, đè nặng lên lưng Tô Oản, khiến cô thở nổi.
“Lúc bà Mạnh mới bắt đầu chuyện với , cho bà rõ quan hệ giữa và gia đình, bà hiểu.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-507-chung--cung-ket-thuc-roi.html.]
Tô Oản lau sạch vệt nước mặt, mở ngăn trong cùng túi xách, tìm một tấm séc.
“Khoản tiền vẫn luôn tìm cơ hội để trả , bây giờ trả cho chị, chị giúp đưa cho bà Mạnh.”
“Ngoài khoản tiền , những khoản khác đều nhận, nếu bà Mạnh còn từng chuyển tiền cho ba , thì cứ để bà tự nhận xui xẻo .”
Duy chỉ khoản tiền .
Mạnh Căng phí chia tay cô và Sa Luật Ân.
Tô Oản nhận.
Tấm séc đặt ở giữa, Sa Luật Ân cầm lấy.
Sa Kỳ Ngọc hỏi, “Cô , bà bảo cô may mắn chuyện gì?”
“ một gặp mặt, bà Mạnh hỏi sinh nhật , chi tiết, hỏi đến tận giờ sinh. Qua hai ngày, bà tìm một đại sư nổi tiếng xem giúp , và Sa tổng hợp .”
“Bà còn mang nhiều nợ âm, nếu kết hôn với Sa tổng, sẽ chỉ liên lụy đến .”
Khóe miệng Tô Oản nhếch lên một nụ gượng gạo.
Cô chút gợn sóng nào, bình tâm tĩnh khí : “ đồng ý, kết quả bước cửa, bà hắt cả một chậu m.á.u ch.ó đen lên .”
Hắt xong, Mạnh Căng vỗ tay ha hả.
Cứ như thể Tô Oản một trò tày trời, để bà chế giễu.
Mấy vị phu nhân quyền quý bên cạnh Mạnh Căng cũng hùa theo .
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế, truyện cực cập nhật chương mới.
Ánh mắt Tô Oản, tràn ngập sự khinh bỉ.
Tô Oản nhớ về nhà bằng cách nào, ngâm trong nước bao lâu, mới rửa sạch mùi m.á.u tanh .
đó Mạnh Căng còn gọi điện cho cô, do cô phối hợp, nên làm phép thành công, cần làm phép một nữa.
Tô Oản kể đến đây, hai bên cạnh vô cùng kinh ngạc.
Trong mắt Sa Kỳ Ngọc, đều rõ sự đồng cảm và thương xót đối với Tô Oản.
Nhiều chuyện như , lúc đó cô chịu đựng bằng cách nào?
mà hề hé răng nửa lời với Sa Luật Ân!
đàn ông bên cạnh tay cũng đang run rẩy.
“Tại em cho những chuyện ?”
“ , đương nhiên đều hết, bà thể làm chuyện mà ? Chẳng lẽ nghi ngờ bà ?”
Tô Oản khẽ thở dài một tiếng.
“ quả thực mệt mỏi, lẽ như lời bà , chúng hợp . và hề xứng đôi.”
Cuộc hôn nhân mà cô hướng tới, cũng như thế .
Cần gạt nước vung vẩy trong vô vọng, lớp sương mù cửa kính, dường như cũng che mờ đôi mắt.
Hai , đều chút rõ ràng.
Sa Luật Ân , bây giờ giải thích thêm gì nữa, cũng chẳng tác dụng gì.
dùng sức vò mạnh hai má .
Giọng khàn đặc, “ , những chuyện gì cả.”
Tô Oản bình thản lắc đầu, “ qua cả .”
Bây giờ cô nhắc những chuyện đó, chỉ cảm thấy hoang đường nực .
Nếu hôm nay Sa Kỳ Ngọc những chuyện , lẽ Tô Oản cũng sẽ giải thích những điều .
Tô Oản chỉ cảm thấy lòng rối bời.
Sa Luật Ân hít sâu một .
Siết chặt nắm đấm.
chằm chằm phụ nữ mặt, rõ ràng bản chịu nhiều uất ức hề nửa lời.
Sa Luật Ân kiên định lên tiếng.
“Chuyện sẽ cho em một lời giải thích, em đợi .”
Tô Oản chỉ lắc đầu.
“ cần thiết nữa, cho dù cho một lời giải thích, thì ý nghĩa gì chứ?”
Cô dũng khí để vết xe đổ, cũng sự kiêu ngạo rõ núi hổ mà vẫn hướng về núi hổ.
Cô Sa Luật Ân gì về những chuyện đó, tảng đá trong lòng cũng dời .
Khi mở miệng nữa, trong lòng sự thanh thản nên lời.
“Bây giờ cho những chuyện , cũng , nếu chuyện đều qua , thì hãy để chúng kết thúc .”
“Chúng , cũng kết thúc .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.