Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê

Chương 379: Sớm đã thèm muốn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hội trường học thuật Đại học A.

Một vài cựu sinh viên thành tựu mời lên sân khấu phát biểu cảm nghĩ.

Cũng để khích lệ những sinh viên vẫn còn đang học.

Hứa Phiêu Phiêu sân khấu, xuống các đàn em khóa với gương mặt vẫn còn non nớt, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Cô hắng giọng, cất tiếng sang sảng.

ngờ đầu tiên ở đây khi nghiệp mấy năm, lúc học viện trưởng vẫn luôn chí lớn.”

Các đàn em khóa bắt đầu ồ lên.

Viện trưởng hiện tại giáo viên cũ Hứa Phiêu Phiêu, dạy cô nhiều kỹ năng hội họa.

Lúc đó viện trưởng coi trọng tài năng Hứa Phiêu Phiêu.

bồi dưỡng cô, để cô tiếp tục sâu lĩnh vực .

nghiệp chuyên ngành bích họa đô thị học viện chúng , lúc đó chỉ một lòng yêu đương, học.”

Hứa Phiêu Phiêu , “Bức bích họa ở cổng lớn học viện chính tác phẩm .”

Bên một phen xôn xao.

Những sinh viên ban đầu còn tò mò về tài năng Hứa Phiêu Phiêu đều sững sờ.

Bức bích họa ở cổng học viện vẽ bức Đôn Hoàng phi thiên đồ, thể thiết kế độc đáo, chép danh họa.

Bức bích họa đó, bây giờ vẫn còn trang web chính thức Đại học A, làm trang nền cho trường.

Bên sinh viên hỏi: “Chị ơi, đó tác phẩm năm mấy chị ạ?”

“Năm nhất, lúc bằng tuổi các em bây giờ, mới nhập học. Viện trưởng bảo thì , cũng sẽ dùng ở .”

Hứa Phiêu Phiêu tiếp tục : “Lúc đó chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương, làm một cách hảo nhất, chút tiếc nuối.”

Lúc đó cô chỉ nghĩ đến việc chạy theo Hoắc Quý Thâm.

Xem việc vẽ bích họa như một bài tập để thành.

Mỗi ngày ngoài vẽ vời thì chính theo đuổi Hoắc Quý Thâm.

Bây giờ xem , quả thực làm hảo cho lắm.

Các sinh viên bên : “…”

Với tài năng , chị còn ?

“Chị bây giờ đang làm gì ạ?”

Hứa Phiêu Phiêu: “Bây giờ bà chủ một công ty trang sức, họa sĩ minh họa nghiệp dư, lẽ tên , mạng, tên Ngôn Phong.”

Trong giới họa sĩ minh họa, ai Ngôn Phong.

theo dõi, cũng từng thấy qua, từng lưu tác phẩm Ngôn Phong.

Những sinh viên tâm phục khẩu phục.

“Chị ơi, chị lúc đại học chị chỉ yêu đương, bây giờ chị hạnh phúc ạ?”

Hứa Phiêu Phiêu ngẩn .

Ngước mắt lên, cô bắt gặp một ánh từ phía cửa hội trường lớn.

Hoắc Quý Thâm đó, ánh mắt Hứa Phiêu Phiêu, trong mắt sóng sánh ánh nước, ẩn chứa sự dịu dàng ngọt ngào tả xiết.

đang thưởng thức khoảnh khắc cô giữa đám đông, tỏa sáng lấp lánh.

Hứa Phiêu Phiêu mỉm : “ hạnh phúc, sự nghiệp, gia đình và con cái yêu thương , còn bạn đời. quan trọng hơn , vì trở về đây, phát hiện những chuyện vẫn luôn làm phiền , đều buông bỏ .”

“Đại học A cả thanh xuân , năm đó và hiện tại, đều hạnh phúc nhất.”

“Năm đó, một trái tim sợ hãi, ngây thơ trong sáng, thứ đều thể làm hao mòn nội tâm, đều để trong lòng.”

“Bây giờ, cũng như .”

“Hy vọng cũng thể tìm thấy con đường đời , thực so với , đàn em thích hợp ở đây chia sẻ kinh nghiệm với hơn, bây giờ em chắc đang học cao học ở khoa Luật.”

Hứa Phiêu Phiêu nghĩ.

Thời đại học cô, thực sự gì đáng để chia sẻ, so với việc cô suốt chặng đường vai cha mà tiến lên, ngay cả học chuyên ngành, cũng Liên Ngọc Khang vác giúp cô bộ dụng cụ vẽ nặng trịch.

Kỳ Diệu mới nên ở đây hơn.

Hứa Phiêu Phiêu thẳng thắn : “ khi nghiệp, giai đoạn xuống dốc cuộc đời , chuyện sẽ qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, tươi sáng trở .”

“Điều duy nhất thể chia sẻ, chính hy vọng thể mãi mãi giữ vững bản tâm, rõ bản , tin tưởng bản , kiên trì với bản .”

Hứa Phiêu Phiêu chớp chớp mắt.

“Đương nhiên, cũng hoan nghênh nộp hồ sơ cho công ty , àl'aube Châu Báu và Cộng Xuân Châu Báu.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-379-som-da-them-muon.html.]

Viện trưởng bên lộ nụ bất đắc dĩ.

Àl'aube bây giờ đang nổi.

Cũng ít sinh viên đến thương hiệu .

sinh viên : “Chị ơi, đợi bọn em nghiệp, thương hiệu chị bọn em đều với tới nữa .”

Hứa Phiêu Phiêu cũng theo, “Sẽ , chỉ cần tài năng, phá cửa cũng để các em .”

ồ lên.

Hứa Phiêu Phiêu xuống, đổi sang cựu sinh viên khác chia sẻ.

Cô cúi nắm tay viện trưởng phía vài câu, cáo từ, về phía Hoắc Quý Thâm vẫn luôn đợi ở cửa .

“Bên xong ?”

“Vẫn bắt đầu, bảo họ đợi một chút, xem bên vợ .”

Hoắc Quý Thâm nhẹ, “Đây đầu tiên thấy em ở đây.”

“Còn lúc nào nữa?”

“Lúc khai giảng đại học, học viện các em biểu diễn.”

Lễ khai giảng, theo thông lệ mỗi học viện đều sẽ lên sân khấu biểu diễn tiết mục, học viện nghệ thuật càng trụ cột.

Lúc đó Hứa Phiêu Phiêu quả thực tham gia.

cùng với mấy khác.

Hứa Phiêu Phiêu tin Hoắc Quý Thâm từng thấy cô, nhíu mày : “ xem, lúc đó em biểu diễn cái gì?”

“Chơi piano. Mặc một chiếc váy màu xanh trắng, kiểu cúp ngực, tóc còn một chiếc kẹp tóc lấp lánh.”

chi tiết đến , Hứa Phiêu Phiêu đều ngẩn .

Lúc đó, cô quả thực ăn mặc như , cũng vai chơi piano.

đó ngày đầu tiên khai giảng.

Hoắc Quý Thâm chú ý đến cô ?

thật sự thấy em ?”

“Ừm, lúc đó em đó chơi piano, ngang qua, thấy đang cãi , liền một cái.”

Lúc đó hậu trường xảy chút vấn đề, mấy sinh viên tranh cãi với .

Chắc vì chuyện lễ phục.

Hứa Phiêu Phiêu cây đàn piano, đợi họ thảo luận kết quả, gì.

Thỉnh thoảng điều chỉnh xem âm sắc piano .

Họ đang cãi , Hứa Phiêu Phiêu yên tĩnh đó.

Hoắc Quý Thâm liền Hứa Phiêu Phiêu thêm mấy .

ánh đèn, như thể những chuyện đó đều liên quan đến cô, cô chỉ quan tâm đến chuyện mắt và bản , ánh mắt thỉnh thoảng lộ sự khinh thường nhàn nhạt, đều khiến Hoắc Quý Thâm nhớ mãi quên.

Lúc đó, họ gọi cô đại tiểu thư nhà họ Hứa.

Hoắc Quý Thâm nghĩ, đây mà đại tiểu thư gì chứ, từ nhỏ đến lớn, gặp bao nhiêu đại tiểu thư.

dáng vẻ lúc đó Hứa Phiêu Phiêu cứ quanh quẩn trong đầu dứt.

Cho đến khi học, Hứa Phiêu Phiêu xuất hiện bên cạnh , trực tiếp xin thông tin liên lạc .

Trái tim Hoắc Quý Thâm bắt đầu còn yên tĩnh.

Hứa Phiêu Phiêu kéo dài giọng, như thể phát hiện một vùng đất mới.

đây sớm thèm em ?”

Hoắc Quý Thâm liếc cô một cái.

Sự lém lỉnh và đắc ý trong mắt cô, đều y như xưa, dường như trở năm đó, vị đại tiểu thư nhà họ Hứa trời sợ đất sợ.

nắm lấy tay Hứa Phiêu Phiêu, mười ngón tay đan .

.”

đây coi nhất kiến chung tình ?”

, lâu ngày sinh tình.”

Hoắc Quý Thâm phủ nhận.

Lúc đó, tất cả những gì làm, chẳng qua biến Hứa Phiêu Phiêu mây cao , trở thành đại tiểu thư chỉ thuộc về một .

quả thực từ ngày đầu tiên gặp cô, ý đồ .

Bây giờ chỉ thể coi mưu đồ lâu, đền đáp xứng đáng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...