Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê
Chương 375: Luôn nhìn anh
Ăn xong, Hoắc Quý Thâm thanh toán.
phục vụ : “Lương tiên sinh thanh toán ạ.”
Hoắc Quý Thâm đầu sang, chạm ánh mắt Lương Gia Ngôn.
Giản Lâm giải thích: “Nhà hàng nhà chúng đầu tư, nếu để ông cụ ăn với Hoắc giám đốc mà để Hoắc tổng trả tiền, Gia Ngôn và về nhà sẽ mắng đấy.”
Bối cảnh nhà hàng , Hoắc Quý Thâm cũng từng qua, quả thực thường dùng để tiếp đãi nhân viên chính phủ, sự đầu tư nhà họ Lương cũng chuyện bình thường.
Hoắc Quý Thâm nắm tay Hứa Phiêu Phiêu, Hoắc Tầm Chân đang tụt phía họ vài bước.
“Phiền Lương tiên sinh đưa Chân Chân về một chuyến, và Phiêu Phiêu còn chút việc, xin phép .”
“Hoắc tổng thong thả.”
Giản Lâm tự lái xe, mấy chia tay ở cửa nhà hàng.
Hoắc Tầm Chân đợi Hoắc Quý Thâm và Hứa Phiêu Phiêu , mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực.
Lương Gia Ngôn liếc , : “Em sợ đại ca em ?”
“Đương nhiên sợ , nếu ăn cơm riêng với đại ca, em còn lâu mới . chị dâu em ở đó, đại ca em mới rảnh để ý đến em.”
Hoắc Quý Thâm đối với Hứa Phiêu Phiêu, gần như lúc nào cũng chú ý đến.
“Hoắc tổng ở nhà cũng ?”
“ .” Hoắc Tầm Chân hì hì: “Ở nhà hôn .”
Lương Gia Ngôn: “...”
đây trong đám cưới, một ngoài cuộc tâm như bàn thạch như , cũng thể vì chứng kiến tình cảm sâu đậm Hoắc Quý Thâm dành cho Hứa Phiêu Phiêu, mà nảy sinh ý định kết hôn.
Huống hồ Hoắc Tầm Chân ngày đêm đều thấy họ.
Cô bậc thềm cửa nhà hàng, tầm gần như ngang bằng với Lương Gia Ngôn.
Giản Lâm lái xe rời .
Hoắc Tầm Chân định tìm xe , còn bước xuống bậc thềm, eo thêm một bàn tay mạnh mẽ, vững vàng bế cô từ đó xuống.
Một tay đặt xuống đất.
Hoắc Tầm Chân còn kịp phản ứng, tay Lương Gia Ngôn đặt mặt cô.
Bàn tay to lớn mở , trong lòng bàn tay, đặt một viên kẹo trái cây.
Ánh đèn đường cửa chiếu lên giấy gói kẹo cứng, hắt những tia sáng gợn sóng, viên kẹo màu tím tròn trịa, bọc gọn gàng trong giấy gói.
“Đây gì ?”
Hoắc Tầm Chân ngẩng đầu .
đàn ông , nghĩ rằng cô ở tuổi , vẫn còn thích ăn kẹo chứ?
Cô sớm thích mấy thứ nữa .
Lương Gia Ngôn bóc giấy gói kẹo, nhét viên kẹo trái cây miệng Hoắc Tầm Chân.
Vị nho bung tỏa trong miệng Hoắc Tầm Chân, hương vị chua ngọt đậm đà.
Lương Gia Ngôn lên tiếng: “Đây đến nhà em, dì Chân nhét túi .”
Mắt Hoắc Tầm Chân chợt mở to.
Chân Vân đối xử với mấy nam khách mời, đều cảm thấy gia thế tồi, tiền đồ xán lạn, cũng đều những đứa trẻ.
Ngoại trừ nam khách mời ăn lung tung Hoắc Tầm Chân đ.á.n.h đuổi , Lương Gia Ngôn và bác sĩ Trình , đều nhận một nắm kẹo do Chân Vân đưa.
Chỉ bác sĩ Trình từ chối với lý do ăn kẹo.
Lương Gia Ngôn nhận.
ăn kẹo, lúc đó, chỉ đột nhiên cảm thấy đường nét Chân Vân giống Hoắc Tầm Chân, khiến nhớ đến Lương Thiên Lam.
từ chối nắm kẹo trái cây đó, cũng ăn.
đường đến đây, Lương Gia Ngôn nhớ nắm kẹo đó, tiện tay mang một viên cho Hoắc Tầm Chân.
“Dì Chân cũng trẻ con, nên ăn nhiều đồ ngọt một chút.”
Hoắc Tầm Chân chỉ cảm thấy, viên kẹo trong miệng, dường như vị chua.
Cô còn kịp nếm trải nhiều sự ngọt ngào từ Chân Vân, pha loãng, chỉ còn vị đắng và chua chát vô bờ bến.
Lương Gia Ngôn hỏi: “Hoắc Tầm Chân, viên kẹo vị gì?”
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chua, cũng ngọt, vị nho.”
đột ngột cúi , ghé sát mặt Hoắc Tầm Chân: “ thể cho nếm thử ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-375-luon-nhin-.html.]
Khác với sự cố tối qua, lúc đang hỏi ý kiến cô, giữa hai cũng cách một tấc, Hoắc Tầm Chân nhiều gian để từ chối .
giữ viên kẹo Chân Vân cho, đưa viên kẹo tay cô.
Khiến Hoắc Tầm Chân thể từ chối.
Cô ngẩng đầu, chia sẻ viên kẹo với Lương Gia Ngôn.
Kẹo cứng vị nho, giữ vị chua ngọt vốn trái cây, giống như một quả nho chia sẻ trong miệng hai , ép nước, nuốt xuống.
Khác với tối qua.
Khi Lương Gia Ngôn rời , Hoắc Tầm Chân thấy tiếng thở dốc nhẹ rơi bên tai , chỉ cảm thấy gốc tai nóng bừng.
Cô mặt , để Lương Gia Ngôn thấy sự khác thường lúc .
“ đừng tưởng đại ca em , em đồng ý ở bên .”
“ si tâm vọng tưởng đến .”
Hoắc Quý Thâm cho một cơ hội thể quang minh chính đại tiếp cận Hoắc Tầm Chân, đối với Lương Gia Ngôn mà , như đủ .
Sắc mặt Hoắc Tầm Chân ửng đỏ.
“Em, em về nhà .”
Gợi ý siêu phẩm: Hòa Ly Rời Phủ, Mang Theo Cả Thiên Hạ đang nhiều độc giả săn đón.
“ đưa em về.”
Hoắc Tầm Chân thẹn quá hóa giận, hầm hầm : “ đừng theo em!”
Lương Gia Ngôn bộ dạng cô, giống như một chú mèo nhỏ xâm phạm lãnh thổ nên hổ tức giận, nhếch môi : “ đại ca em bảo thế.”
Hoắc Tầm Chân: “...”
Cô tức tối rời .
như hình với bóng theo.
-
Bờ biển.
bãi biển buổi tối ít , Hoắc Quý Thâm nắm tay Hứa Phiêu Phiêu dạo.
Hứa Phiêu Phiêu trái : “Đây việc đấy ?”
“ dạo bữa tối với vợ, việc lớn.”
Nếu Hứa Phiêu Phiêu yêu cầu, chắc quản chuyện Lương Gia Ngôn.
Một ván cờ một bữa cơm, cũng đủ để hiểu nhân phẩm và sự chân thành Lương Gia Ngôn.
Hoắc Quý Thâm véo má Hứa Phiêu Phiêu, vui : “Việc em quan tâm làm xong , chẳng lẽ còn bắt cứ theo họ mãi ?”
thể để Lương Gia Ngôn đưa Hoắc Tầm Chân về, coi như bước đầu công nhận .
Còn chuyện , đó chuyện Lương Gia Ngôn và Hoắc Tầm Chân, thể ngay cả chuyện Hoắc Tầm Chân kết hôn, Hứa Phiêu Phiêu cũng bắt làm đại ca như quản chứ?
nhã hứng đến mức đó.
Đáy mắt Hứa Phiêu Phiêu tràn ngập ý .
Vội vàng vuốt lông cho Hoắc Quý Thâm.
“Vất vả cho , nghĩ xem, Chân Chân bây giờ làm việc cùng em, cũng một thành viên trong gia đình, hơn nữa trong nhà đứa con gái nào khác, Họa Họa chỉ mỗi một cô , lỡ học theo, thì cũng một tấm gương chứ.”
Hoắc Quý Thâm hừ lạnh một tiếng.
Hứa Phiêu Phiêu vòng qua , ôm cánh tay Hoắc Quý Thâm lòng, chớp mắt : “Chồng em nhất, chồng nhất đời!”
Hoắc Quý Thâm vui: “Em còn mấy chồng nữa?”
Lời , cứ như thể Hứa Phiêu Phiêu còn quen đàn ông khác, cũng gọi đàn ông khác chồng .
“Đương nhiên chỉ một chồng thôi. Chỉ em chống đỡ nổi , thể thêm nữa chứ?”
Hoắc Quý Thâm liếc Hứa Phiêu Phiêu bên cạnh.
Trong lòng dâng lên một tiếng thở dài thỏa mãn.
Bản tính lẽ bạc bẽo, cũng từ nhỏ tai mắt thấy, quá coi trọng gia đình.
em , sẽ mềm lòng mực, cũng sẽ trao bao nhiêu chân tình.
Hứa Phiêu Phiêu vẫn luôn làm những việc đó, để cảm nhận ấm gia đình.
Hoắc Tầm Chân cũng , Hùng Tiệp và Hoắc Hồng cũng thế, còn cả Liên Họa và Hứa Chân Lý, đều vì Hứa Phiêu Phiêu, mới vây quanh Hoắc Quý Thâm.
Hoắc Quý Thâm và Hứa Phiêu Phiêu mười ngón tay đan .
“Vợ , nếu thể, em luôn đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.