Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê

Chương 346: Được anh đỡ lấy

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

chân thành.

Trong ánh mắt sự trân trọng dành cho Tô Oản.

Lúc đầu, cho rằng Tô Oản giống .

cảnh cho dù khó khăn, cũng chẳng qua giống như Hoắc Tầm Chân.

Càng tìm hiểu cuộc sống cô, Sa Luật Ân càng cảm thấy, ở những nơi thấy, những gì cô gánh chịu đối mặt, bóng tối mà thể chạm tới.

Khóe miệng Sa Luật Ân khẽ động.

“Em cần gánh nặng, kết hôn, vì hôn lễ A Thâm, quá hạnh phúc.”

Những tham gia hôn lễ Hoắc Quý Thâm và Hứa Phiêu Phiêu, đều sẽ lây nhiễm bởi bầu khí hạnh phúc lúc đó.

Thậm chí bất giác nghĩ xem, liệu bản cũng thể hạnh phúc như .

Hạnh phúc quá đỗi nồng đậm, ngược khiến trong lòng Sa Luật Ân bức bối.

Theo bản năng tìm bóng dáng Tô Oản.

chẳng thu hoạch gì.

Tô Oản rũ mắt xuống, những nốt mẩn đỏ nổi lên mu bàn tay vì một miếng thịt dê, đang dần lặn , trông vẫn đáng sợ.

hạnh phúc.”

Cô khẽ thở dài.

trong lòng hiểu rõ, ai cũng thể hạnh phúc như .

Hứa Phiêu Phiêu nhà yêu thương cô, coi cô như châu báu, cho dù bệnh nặng sắp c.h.ế.t, cũng cố gắng chống đỡ chút tàn đó để cho cô một đoạn video khi nào mới dùng đến.

Tô Oản trong khoảnh khắc đó, mới cảm thấy dường như một cái tát đ.á.n.h tỉnh.

Khi cảm nhận tình yêu, ngược cứ sống mơ màng hồ đồ, cảm thấy tất cả những điều vấn đề gì.

khi cô cảm nhận tình yêu.

Bất kể bố Hứa Phiêu Phiêu đối với cô, cô và Hoắc Quý Thâm đối với Liên Họa.

, sự bao dung chu đáo Sa Luật Ân đối với cô.

Đều khiến từ tận đáy lòng Tô Oản sinh hận ý.

Những hận ý đó từng vì cô lớn tuổi dần mà biến mất, ngược ăn sâu xương tủy, khắc sâu trong cơ thể cô.

Khiến cô chỉ cần nhớ , thể cảm nhận nỗi đau thấu xương.

Và sự hận thù thể buông bỏ.

Đáy mắt Tô Oản dâng lên sự chua xót.

Cô hoảng loạn đầu , đưa tay lau lau.

thấy ngước mắt lên chính phòng khám bệnh viện, Sa Luật Ân đỗ xe xong, cầm điện thoại lên tiếng: “ lấy , khám , đó về nhà ăn cơm.”

em cần...”

“Ngoan, đừng cứng đầu. Khám một chút cũng .”

Sa Luật Ân cúi xuống, tháo dây an cho cô, lúc dậy, hôn lên khuôn mặt ướt át cô.

Giống như cô món đồ sứ gì đó.

Tô Oản theo Sa Luật Ân xuống xe, phòng khám.

Bác sĩ một cái, liền nhíu mày.

dị ứng, mà còn ăn ? Đây cần mạng nữa ? Cô dị ứng nghiêm trọng, sẽ dẫn đến sốc ?”

trẻ tuổi, cãi cũng thể lấy cơ thể làm trò đùa, chuyện gì to tát mà làm ầm ĩ đến mức ?”

Rõ ràng bác sĩ hiểu lầm.

Tưởng Tô Oản và Sa Luật Ân cãi , trẻ tuổi làm càn, vì giận dỗi mà ăn thức ăn khiến dị ứng.

Sa Luật Ân cũng giải thích.

bác sĩ mắng một trận lấy thuốc, mới đưa Tô Oản rời khỏi bệnh viện.

Đêm hè đang độ nồng đậm, gió đêm cũng mang theo sự khô nóng, trong bụi rậm ở bãi đỗ xe bệnh viện, vài con muỗi đang bay lượn.

Sa Luật Ân lấy xe.

Tô Oản theo phía .

chiếc túi xách trong tay.

đàn ông vóc dáng cao lớn, mấy hộp t.h.u.ố.c đó trong tay , hề nổi bật.

Bước chân Tô Oản dừng , gọi một tiếng.

“Lục ca.”

Sa Luật Ân đầu , tưởng Tô Oản chỗ nào thoải mái, lông mày lập tức nhíu , sải bước dài về phía cô.

khó chịu ?”

Lúc đến gần, Tô Oản vươn tay, ôm lấy eo .

Thời tiết , ôm ngoài trời, còn ôm một đàn ông huyết khí phương cương, chẳng khác nào ôm một cái lò sưởi di động.

Tô Oản buông tay.

nhà họ Tô đối với cô, về mặt vật chất thực từng bạc đãi, họ một thiên kim nhà họ Tô thể mang ngoài nở mày nở mặt.

chỉ cần bỏ tiền , thì nhất định thấy kết quả.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-346-duoc--do-lay.html.]

Tô Oản cho dù sốt, cũng kiên trì học xong múa, luyện xong piano.

Từ năm năm tuổi, cô , con gái ăn quá nhiều cơm, béo lên sẽ .

Thậm chí mua giày, cũng mua nhỏ hơn một size, ép c.h.ặ.t c.h.â.n , cho phép nó phát triển quá nhanh.

Chân quá to, .

nỗ lực học tập, để giá trị trông rõ ràng hơn.

Học vấn cao, xinh , tính cách dịu dàng, đa tài đa nghệ, quân bài mặc cả mà cô thể mang thị trường kén rể.

từng ai hỏi cô, thích cái gì.

Quần áo như , đàn ông cũng như .

Chỉ đàn ông mắt .

Khiến cô cảm thấy linh hồn luôn rơi tự do , đỡ lấy một cách vững vàng.

quan tâm đến tất cả thứ cô.

Cho dù những nơi chính cô bỏ qua.

Sa Luật Ân chút bất ngờ hành động cô.

cũng buông cô .

Những qua trong bãi đỗ xe, khi thấy hai ôm giữa trời nóng bức, đều sẽ lộ nụ trêu chọc hoặc khó hiểu.

hai đều mồ hôi, dính chặt .

Sa Luật Ân sợ những nốt mẩn đỏ cô dính mồ hôi bí, liền kéo Tô Oản khỏi lòng .

cúi đầu, hỏi cô.

?”

, chỉ ôm .”

“Về nhà ôm tiếp.”

vươn cánh tay .

đó xuất hiện nốt muỗi đốt thứ năm.

“Cứ tiếp tục thế , muỗi bệnh viện sắp ăn buffet mất.”

Tô Oản vội vàng kéo lên xe.

Về nhà, tìm t.h.u.ố.c bôi muỗi đốt trong hộp thuốc, bôi lên cánh tay .

Sa Luật Ân bếp nấu mì gói.

Tô Oản cầm điện thoại lên, mới phát hiện trong điện thoại còn mười mấy cuộc gọi nhỡ, đều Tô Văn Cường gọi đến.

Trong tin nhắn, cũng đều những lời mắng mỏ cô.

Chẳng qua đồ sói mắt trắng, hiểu chuyện.

Tính toán với nhà .

Yêu cầu cô, sắp xếp công việc cho Tô Yểu Tình và Tô Mục, còn quá tệ, tiền lương thấp.

Tô Oản tay liên hệ với môi giới.

Rao bán căn nhà mà gia đình bốn nhà họ Tô đang ở.

Bây giờ tuy thị trường bất động sản đang ảm đạm, đối với bất động sản ở trung tâm thành phố tuyến một, thì ảnh hưởng gì.

Căn nhà đó Tô Oản trong khu vực trường học ở thành phố A, gần như mới treo lên bao lâu, môi giới liên hệ với cô, xem nhà.

khi chốt xong thời gian, Tô Oản ném điện thoại sang một bên.

Chuyện gia đình đó, cô quan tâm.

Tô Văn Cường và Đổng Nga Mị tuổi tác vẫn đến tuổi nghỉ hưu, mất khả năng làm việc, cho dù kiện cô, cũng thắng .

Hơn nữa, cô cũng đứa con duy nhất nhà họ Tô.

đây Tô Oản nghĩ, dù cũng bố nhà cô.

ngờ họ thỏa mãn.

Cho dù bây giờ, họ cũng hút cạn m.á.u cô.

Sa Luật Ân bưng bát , Tô Oản đang trao đổi với môi giới.

Đợi cô gọi điện thoại xong, hỏi: “ bán nhà ?”

, giá cả cũng .”

Sa Luật Ân lau khô nước đũa, đưa cho cô.

, chuyển qua chỗ ở? Căn nhà chắc họ cũng , bán thì chi bằng bán cùng luôn.”

Căn nhà , nhà họ Tô quả thực .

Sa Luật Ân tưởng Tô Oản sẽ từ chối .

đây cũng từng nhắc đến, cô từ chối .

Tô Oản suy nghĩ một lát, gật đầu : “ thôi, căn nhà chung cư, giá lên cao , cứ treo đó .”

Sa Luật Ân nhất thời phản ứng .

đó cả đều niềm vui sướng to lớn xâm chiếm.

Tô Oản thấy mang vẻ mặt vui mừng khó kìm nén, cũng lây nhiễm.

lẽ, cô nên mãi làm con ốc sên.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...