Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê
Chương 257: Đừng Phản Bội Bản Thân Trong Quá Khứ
Chuyện điểm thi nghiên cứu sinh , bản cô cũng quên mất , cũng chỉ Hứa Phiêu Phiêu còn nhớ.
Kỳ Diệu bấu bấu ngón tay.
“Thi sơ khảo qua , đang chuẩn thi phúc khảo, em...”
Hứa Phiêu Phiêu ngẩng đầu: “ học phí?”
“, em lo cho , nếu em học , công ty làm ?”
Giọng Hứa Phiêu Phiêu cao lên: “Kỳ Diệu! đây em hứa với chị thế nào? Công ty em chị tuyển , em bắt buộc học!”
Thấy Kỳ Diệu gì, Hứa Phiêu Phiêu cố ý thở dài, oán trách : “Bây giờ ngay cả Diệu Diệu tâm sự cũng với chị nữa , lớn .”
Cô lớn hơn Kỳ Diệu bao.
Chỉ Kỳ Diệu từ hồi trung học, cô và Liên Ngọc Khang tài trợ, lúc Kỳ Diệu mạc danh chút cảm giác như em gái nhà .
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô như , Kỳ Diệu luống cuống tay chân, bấu bấu vạt áo.
Lúc Hứa Phiêu Phiêu, trong mắt lấp lánh ánh lệ.
“Em... em gọi điện thoại cho em, đòi tiền em.”
Hứa Phiêu Phiêu nhíu mày: “ nên? Em định học, tiếp tục làm việc để đảm bảo mỗi tháng thể gửi tiền cho họ?”
Kỳ Diệu lắc đầu.
“Em . Thực , em cho bà một đồng nào, ở nhà em còn một đứa em gái, em nỡ.”
lẽ, cô gửi tiền về, thể để em gái cô học ăn cơm.
Kỳ Diệu nghĩ đến em gái, liền nhẫn tâm .
“ thể đón em gái em ngoài ?”
Thuê nhà cho cô bé ở khu vực thành phố địa phương, để cô bé yên tâm học khả thi.
Kỳ Diệu khổ lắc đầu: “Em từng nghĩ đến, thuê nhà cho nó, dọn ở sẽ chỉ em trai em và ba em. Chị Phiêu Phiêu, năm xưa chắc chị từng đến chỗ nhà em, nhà em tình cảnh gì.”
Cô tưởng nội tâm tê liệt.
nghĩ đến chuyện hồi nhỏ, vẫn nhịn mà rơi nước mắt.
“Nhà em, tổng cộng tám đứa con, giữ chỉ em và em gái, hai đứa em trai, những đứa em gái còn , đều ở vách núi.”
Nhà họ sống bên bờ vách núi.
Sinh con gái, cũng thèm một cái, ném thẳng xuống .
“Vốn dĩ em gái cũng giữ , đó một đứa em gái em tự tay đ.á.n.h c.h.ế.t, mặt em gái em vết tích giống hệt mặt đứa em gái đ.á.n.h c.h.ế.t , em sợ hãi, cho nên mới giữ nó .”
“Hồi nhỏ, em từng vì trong nhà mất năm tệ, ba em tưởng em lấy, đ.á.n.h em thừa sống thiếu c.h.ế.t.”
Kỳ Diệu đưa mu bàn tay lên, lau khóe mắt, chớp mắt kiềm chế sự chua xót trong lòng.
“ em vì em thừa nhận em lấy tiền, lột sạch quần áo em ném em ở đầu làng, may mà làng em ít , cũng mấy thấy em.”
“Em lo em gái em cũng sống những ngày tháng như .”
“Em gửi tiền cho họ, một đồng cũng , em làm Kỳ Chiêu , em chỉ làm Kỳ Diệu!”
Kỳ Diệu nghẹn ngào : “ em nếu em quản, bà sẽ gả em gái em cho cái lão già đây định bắt em gả! Sính lễ chỉ ba nghìn tệ!”
Ba nghìn tệ.
Con , đối với Hứa Phiêu Phiêu mà , cũng hoang đường giống như việc Kỳ Diệu lúc nhỏ vì lấy năm tệ mà đ.á.n.h đập.
ở những nơi nghèo đói và lạc hậu, sính lễ như hiếm thấy.
Hứa Phiêu Phiêu rút khăn giấy đưa cho Kỳ Diệu: “Dự định em gì?”
“Em học, em tiếp tục làm việc ở công ty. Hộ khẩu thành phố A tạm thời em đủ điều kiện, em mua một căn nhà ở thành phố C giáp vùng ngoại ô thành phố A, khi nhập hộ khẩu sẽ chuyển hộ khẩu em gái em qua luôn, để nó học ở đây.”
“Chị Phiêu Phiêu, chị hứa với em, nếu công ty chúng phát triển , sẽ để em ở .”
thì .
Kỳ Diệu vì để chuẩn cho kỳ thi, cũng bỏ nhiều nỗ lực.
Cô còn thi trái ngành, cuối năm công việc công ty cũng nhiều, cô gần như mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, thời gian còn đều dành cho việc học và làm việc.
Để sự nỗ lực cô đổ sông đổ bể, Hứa Phiêu Phiêu cũng nỡ.
Hứa Phiêu Phiêu cũng cảm thấy, lẽ vì cô con, lúc Kỳ Diệu tâm lý cũng vi diệu, giống như phần lớn các bậc phụ trong nước, hy vọng con cái thể nhiều sách.
Cô hình như cũng tránh khỏi tục tĩu, vẫn trở thành một phụ dung tục.
Hứa Phiêu Phiêu mỉm , Kỳ Diệu.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-257-dung-phan-boi-ban-than-trong-qua-khu.html.]
“Em thể làm học, làm việc ?”
Kỳ Diệu sửng sốt.
Nếu thể, đương nhiên cô đều từ bỏ.
Cả hai bên đối với cô đều quan trọng.
Hứa Phiêu Phiêu đưa quyết định: “ chuẩn thi phúc khảo , đến lúc đó lúc nào tiết thì về làm việc, tiền lương và khối lượng công việc đều sẽ giảm, trong lòng em tự .”
“Chị chỉ một yêu cầu.”
Hứa Phiêu Phiêu ngẩng đầu cô, bình tĩnh khách quan, dùng ánh mắt dò xét mở miệng: “Đừng phản bội chính quá khứ.”
Nước mắt nơi đáy mắt Kỳ Diệu vốn ngừng rơi.
Vì câu Hứa Phiêu Phiêu, những giọt nước mắt chua xót cuộn trào, tách một tiếng rơi xuống cổ áo cô.
Cô tha thứ, cũng sẽ tha thứ.
“Chị Phiêu Phiêu, chị cảm thấy em bất hiếu, lương tâm ?”
Hứa Phiêu Phiêu mỉm , bình tĩnh : “Chị tống bác cả và bác gái chị tù , em cảm thấy chị lương tâm ?”
“Đó hai chuyện khác , những kẻ mờ mắt vì lợi ích như họ, đó chuyện sớm muộn!”
Chớp chớp mắt với Kỳ Diệu.
“Em cảm thấy chị tư bản thì , chị ủng hộ em học làm việc, nếu làm , chị cũng sẽ quá dịu dàng . Đến lúc đó đừng tìm chị nhè .”
Kỳ Diệu Hứa Phiêu Phiêu đang đùa với cô.
Đưa mu bàn tay lên lau nước mắt, bật một tiếng.
“ ạ, Hứa tổng.”
-
Buổi chiều, gần đến giờ tan làm.
cửa công ty đỗ một chiếc xe, trong xe Tô Án và Tô Mục, hai em trong, Vạn Sở Quang ở bốt bảo vệ chặn .
chiếc xe lạ và hai đàn ông lạ mặt, nâng cao cảnh giác.
“Xin hỏi các tìm ai, hẹn ?”
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tô Án đưa qua một bao t.h.u.ố.c lá, làm lành : “ em, chúng tìm Hứa tổng các , em gái Tô Oản đang làm việc ở đây.”
“ trai giám đốc Tô? Trông giống lắm.”
Vạn Sở Quang nhận bao t.h.u.ố.c lá đó, hồ nghi bấm điện thoại bàn quầy, kẹp tai gọi điện thoại nội bộ cho Tô Oản.
“Giám đốc Tô, ở cổng hai đàn ông, tìm cô, biển xe bao nhiêu? Để xem nhé.”
Vạn Sở Quang biển xe.
Tô Oản gì đó, cúp điện thoại, với Tô Án: “Giám đốc Tô . Đợi một lát nhé.”
“.”
Một lát , Tô Oản từ tòa nhà xuống, thấy chiếc xe đỗ ở cổng, liền nhíu mày.
Thấy cô mặc áo khoác, Vạn Sở Quang vội vàng nhỏ giọng lên tiếng: “Giám đốc Tô, cô đây chuyện , trong ấm.”
Trong phòng bảo vệ dù cũng điều hòa.
Vạn Sở Quang cô mỏng manh như một tờ giấy, liền gọi cô phòng bảo vệ.
Tô Oản xua tay: “Các đến đây làm gì? chuyện gì thể gọi điện thoại cho ? Đợi tối về nhà cũng mà.”
Hai đến đây, Tô Oản luôn cảm thấy chẳng ý đồ gì .
Tô Án lên tiếng: “Chúng đến tìm Hứa tổng, dù cũng cảm ơn cô thời gian qua chiếu cố em chứ?”
“ gì đáng để cảm ơn cả, làm việc chăm chỉ, cửa . Các về .”
Tô Mục nhổ một bãi nước bọt.
“ nhổ , vênh váo cái gì? Tô Oản, chúng đến tìm cô nể mặt cô, cô tưởng thực sự tìm cô chắc? Nếu nhà chúng làm ăn với Hứa Phiêu Phiêu, bám Hoắc Quý Thâm, đối với cô chỉ lợi cô hiểu ? cái đồ ăn cây táo rào cây sung!”
Tô Oản lạnh mặt.
“ các cút .”
xong liền đầu, ý định dừng .
Cô lười nhảm với hai tên ngốc .
Thấy Tô Oản mềm cứng đều ăn, Tô Án và Tô Mục đều chút oán khí, con ranh đây đều ngoan ngoãn, tự nhiên giống như biến thành khác .
Bây giờ một chút cũng nắm thóp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.