Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê
Chương 242: Nếu như lúc trước, anh sẽ yêu em từ rất sớm
khi trở về tòa nhà nhỏ.
Hoắc Quý Thâm lên tiếng: “ ngủ bên một đêm nhé?”
“Cũng , cũng lười về , thư phòng .”
Cửa thư phòng đóng mở, bình minh buông xuống.
Sa Luật Ân ngáp ngắn ngáp dài ngủ ở phòng khách.
Hoắc Quý Thâm rửa mặt xong, bước phòng bệnh Hứa Phiêu Phiêu.
Trong phòng đặt nhiều máy móc, còn chỗ nào để Hoắc Quý Thâm thể ngủ tiếp, Hứa Phiêu Phiêu một lát.
xuống chiếc giường xếp bên cạnh.
Nhân viên y tế thấy , đành lòng : “Hoắc tổng, ngài lên lầu nghỉ ngơi , ở đây chúng , phu nhân chuyện gì chúng sẽ gọi ngài ngay.”
“ cần, ở đây , nghỉ ngơi .”
Hoắc Quý Thâm nhắm mắt , đắp một lớp chăn mỏng .
chiếc giường xếp chật hẹp đương nhiên ngủ ngon.
quan tâm.
chỉ ở bên cạnh Hứa Phiêu Phiêu.
Thấy khuyên , nhân viên y tế cũng lên tiếng nữa.
Chỉ thầm , tình cảm Hoắc tổng và phu nhân cũng quá .
nhiều gia đình giàu , cũng chỉ ân ái ngoài mặt, bình thường thể làm đến mức chu đáo tỉ mỉ như .
Càng đừng đến việc Hoắc tổng luôn quan tâm đến động tĩnh phu nhân.
khi đóng cửa , trong phòng để một ngọn đèn ngủ.
Hoắc Quý Thâm ngủ sâu, mơ một giấc mơ.
Mơ thấy thời cấp ba.
đường đạp xe học, trong lúc chờ đèn đỏ, thấy một nữ sinh mặc đồng phục, xổm bên đường gọi điện thoại.
“Ba ơi, con đợi ba ở đường Lệ Chi nhé, con thấy một con mèo thương.”
Hoắc Quý Thâm khẽ nhíu mày.
Mèo?
Men theo vạt áo đồng phục cô, Hoắc Quý Thâm quả thực thấy một con mèo mướp đang cuộn tròn, còn máu, cũng t.a.i n.ạ.n xe .
Ở đây xe cộ qua tấp nập, nếu mèo qua đường, quả thực dễ tông.
Hoắc Quý Thâm hiểu.
vì một con mèo, mà làm lỡ việc học.
Chỉ một con mèo thôi mà, thế giới , mỗi ngày bao nhiêu con mèo thương.
Chẳng lẽ cô cũng quản ?
Thời gian đèn đỏ lâu, còn đợi đèn xanh sáng lên, ở ngã tư xuất hiện một chiếc xe.
Một đàn ông trung niên bước xuống xe, giọng điệu trách móc, câu đầu tiên mở miệng, trách nữ sinh học.
“Ây dô Phiêu Phiêu, sáng nay con ăn trứng gà ? Ba luộc cho con , con ăn!”
“Con quên mất! Ba con mèo xem, tông ?”
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đàn ông trung niên cúi xuống xem, cũng hùa theo kêu lên một tiếng ây dô.
“Ba đưa đến bệnh viện, con mau học , đợi con tan học, ba đưa con đến bệnh viện thăm nó.”
“Tuyệt quá! mà hôm nay con sắp muộn học .”
đàn ông cưng chiều một tiếng, đưa tay xoa đầu Hứa Phiêu Phiêu, để tâm : “Đứa trẻ ngốc , cái đầu con, học thêm mười tiết cũng đỗ Thanh Hoa . Học ít vài phút, thiệt thòi gì.”
Hứa Phiêu Phiêu lập tức nhăn nhó mặt mày.
Hoắc Quý Thâm ở ngã tư, nhịn bật một tiếng.
đầu , mới phát hiện đèn đỏ qua mấy lượt .
Sáng hôm đó, học muộn, chỉ một Hứa Phiêu Phiêu.
Hoắc Quý Thâm đột ngột bừng tỉnh từ trong giấc mộng.
tỉnh dậy, xem thời gian, mới phát hiện mới ngủ hai mươi phút.
mơ thấy, chuyện trong ký ức .
Sáng hôm đó, chuyện đó, vẫn còn chút ấn tượng.
, hóa đó, Hứa Phiêu Phiêu, và Liên Ngọc Khang.
Nghĩ , Liên Ngọc Khang quả thực thể dung túng Hứa Phiêu Phiêu đến mức giới hạn.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-242-neu-nhu-luc-truoc--se-yeu-em-tu-rat-som.html.]
Hoắc Quý Thâm tỉnh dậy, Hứa Phiêu Phiêu cũng mở mắt, giọng khàn khàn : “A Thâm? Em uống nước.”
Nước ấm đưa đến bên môi Hứa Phiêu Phiêu, uống mấy ngụm từ tay Hoắc Quý Thâm, Hứa Phiêu Phiêu mới tỉnh táo .
“ ngủ ở đây ?”
“Ừ, sợ nửa đêm em tìm .”
Hứa Phiêu Phiêu vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh : “ lên đây, ngủ ở đây, hơn giường xếp.”
Hoắc Quý Thâm một cái.
“Thôi, thể chen chúc với em .”
“Lên đây mà, em hào phóng nhường một nửa, cứ lên đây.”
Cô uống nước, môi lấp lánh ánh nước, ngủ ngon, mặt cũng huyết sắc.
Hoắc Quý Thâm cưỡng , lên.
Ôm Hứa Phiêu Phiêu, Hoắc Quý Thâm nhắm mắt , nhẹ giọng : “Những lời em đây .”
“Cái gì ?”
“Nếu như hồi cấp ba thể gặp em, chắc chắn sẽ yêu em từ sớm.”
Hứa Phiêu Phiêu ngẩn .
hỏi , những lời đầu đuôi , nghĩ thế nào .
Hoắc Quý Thâm nhắm mắt , quầng thâm mắt, bộc lộ sự mệt mỏi.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
Cô đành nhẫn nhịn, nỡ đ.á.n.h thức .
Cùng nhắm mắt .
-
Sáng sớm hôm .
Hàn Nhụy lóc t.h.ả.m thiết xuất hiện ở tòa nhà chính, tìm Hùng Tiệp kể khổ.
“Bác gái, cháu cũng tại A Nhuận tức giận, nổi trận lôi đình với cháu, cháu sợ lắm...”
Cô trông tính quá xinh , ngũ quan cũng thanh tú, lúc tìm góc độ, cũng coi như lê hoa đái vũ.
Hùng Tiệp ý khuyên vài câu.
“Đứa trẻ A Nhuận , tính tình nhạy cảm một chút, cháu chung chăn chung gối nó, càng hiểu nó mới .”
“Cháu cố gắng , tối qua từ chỗ cả về, liền nổi cáu với cháu, cháu vô dụng, giúp đỡ sự nghiệp ...”
Hùng Tiệp nhíu mày.
Chẳng lẽ Hoắc Quý Nhuận thấy sự nghiệp Hứa Phiêu Phiêu thành công, cảm thấy Hàn Nhụy thể mang lợi ích cho ?
Dòng sản phẩm Phá Kén mà Hứa Phiêu Phiêu tung , quả thực khiến cổ phiếu trang sức Hoắc thị, tăng lên chỉ một chút.
Hôm nay vẫn đang tiếp tục tăng trưởng.
Sáng sớm hội đồng quản trị gọi điện thoại cho Hoắc lão gia tử, nhà họ Hoắc cưới một cô con dâu giỏi giang.
Lão gia t.ử vì thích Hứa Phiêu Phiêu, vài câu, chịu nổi quá êm tai, tâng bốc cả lão gia t.ử lên.
Nể mặt Hoắc Hồng đang bên cạnh, tiện , cơ mặt đó sắp căng nổi nữa .
Phá lệ, gửi tin nhắn tới, bảo Hùng Tiệp mua chút đồ khao Hứa Phiêu Phiêu.
Đây vẫn đầu tiên lão gia t.ử làm chuyện như .
Hùng Tiệp nghĩ, an ủi Hàn Nhụy.
“Rốt cuộc hai đứa làm ? A Cúc, bà gọi A Nhuận tới đây.”
Bảo mẫu nhỏ giọng : “Phu nhân, tứ thiếu gia đại thiếu gia phái thường trú ở thành phố C , năm nay ăn Tết cũng về.”
“Sáng sớm , chú Bảo đưa sân bay.”
Chú Bảo tài xế riêng lão gia tử.
nghĩa , chuyện lão gia t.ử cũng .
Hùng Tiệp yên tâm: “Rụy Rụy, nếu A Nhuận thành phố C , cháu cũng . Vợ chồng mà, chẳng đều đầu giường cãi cuối giường làm hòa , cháu qua đó tìm nó nhận cúi đầu, A Nhuận sẽ tức giận .”
Hàn Nhụy lau nước mắt.
“Tối qua cháu bảo đưa cháu cùng, coi thường cháu, cháu cũng chỉ thêm phiền phức cho , bảo cháu về nhà đẻ ! cháu đuổi về, chị dâu trong nhà chê cháu , bác gái, bác làm chủ cho cháu với!”
Hùng Tiệp thừa nhận, bà già , chịu nổi ồn ào như .
đây một Cúc Diệp Phồn ồn ào đến mức màng nhĩ bà sắp thủng , thêm một Hàn Nhụy nữa, ngày tháng đừng sống nữa.
Đầu Hùng Tiệp to .
“A Cúc, gọi A Thâm tới đây.”
những chuyện, vẫn nên để Hoắc Quý Thâm xử lý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.