Mang Thai Bỏ Trốn, Tôi Bị Bạo Tổng Điên Cuồng Truy Thê
Chương 102: Liên Họa là chị của Tần Dư Du
Hoắc Quý Thâm gì đó.
há miệng, đều thành hư .
Nước mắt Hứa Phiêu Phiêu rơi lộp bộp, rớt cánh tay Hoắc Quý Thâm.
Cô đưa tay lau .
ngang giữa họ, vẫn luôn nhiều vấn đề, lẽ bắt đầu từ vụ cá cược đó, họ một đoạn duyên phận cưỡng cầu.
Đến cuối cùng, chỉ còn sự giày vò lẫn .
“Hoắc Quý Thâm, tổng cộng bao nhiêu thích , nhớ ?”
Nhịp thở Hoắc Quý Thâm khựng .
thấy Hứa Phiêu Phiêu dùng giọng nhẹ nhẹ, mở miệng .
“ sáu mươi hai . Còn nhiều , Giang Tụng ghi âm gửi cho .”
“Lúc mang thai, phản ứng ốm nghén nghiêm trọng, cộng thêm ba đều bệnh, còn bay bay về trong nước để thăm bà nội , lo liệu tang lễ. Cãi vã với bác cả . Lúc đó, đứa trẻ suýt chút nữa giữ . nhớ , một trận thật to trong lòng , cho nên mở những đoạn ghi âm đó lên.”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ một , liền bình tĩnh . Hoắc Quý Thâm, thể tự lập nhanh như , cũng cảm ơn .”
Mỗi ghi âm, đều một lăng trì đối với Hứa Phiêu Phiêu.
Thậm chí cô đều cảm thấy, cô đang tự ngược đãi bản .
từng nhát d.a.o cứa xuống, khiến cô nhanh vùng vẫy thoát khỏi những cảm xúc đó.
Cô thể gục ngã, cô còn dùng bờ vai , để ba an tâm một .
thể để ông cụ đó sắp , mà vẫn còn lo lắng cho cô.
Cô một câu, tim Hoắc Quý Thâm liền đ.â.m một nhát dao.
Những nhát d.a.o đ.â.m cô đó, bộ đều biến thành boomerang, đ.â.m tim nặng nề hơn.
Đau đến khó chịu, khiến mấy nghẹn ngào.
“Xin . ... , với em.”
Giọng khàn khàn, chật vật, còn sự cay đắng như thủy triều.
Thiên ngôn vạn ngữ, đều hư vọng.
lúc đó né tránh vấn đề, chịu thừa nhận tâm ý , dám cho cô .
tưởng rằng, yêu một , điều đáng hổ khi mở miệng.
kiêu ngạo tự ti, cô nhiều hơn, trọn vẹn hơn, biến thành sự rình rập âm u vặn vẹo.
.
Nhạc chuông điện thoại Hứa Phiêu Phiêu vang lên, Liên Họa gọi tới.
Hỏi cô khi nào đến đón cô bé, cô bé tan học .
Hứa Phiêu Phiêu đưa tay lau nước mắt, dịu dàng : “ đến ngay đây.”
“ vội ạ, đường cẩn thận nhé.”
Liên Họa luôn như , tâm ý suy nghĩ cho cô.
lẽ đợi khi Liên Họa lớn lên, cũng sẽ cuộc sống riêng , Hứa Phiêu Phiêu , bản hiện tại chính cả thế giới Liên Họa.
Cô cũng cả thế giới riêng , bây giờ bên trong con gái cô, cô.
còn bất kỳ ai khác nữa.
-
Chiếc xe đỗ cửa trường mẫu giáo.
Xe Vu Huệ đỗ ở chỗ xa phía .
Lúc Hứa Phiêu Phiêu xuống xe, Liên Họa đang nắm tay Tần Dư Du bước .
thấy Hứa Phiêu Phiêu, Tần Dư Du chạy hai ba bước tới, lắc lắc tay Liên Họa.
“Dì Phiêu Phiêu, cháu và Liên Họa ai lớn hơn ạ? Cháu cháu , cứ khăng khăng chị!”
Ánh mắt Vu Huệ qua Hứa Phiêu Phiêu và Hoắc Quý Thâm.
Luôn cảm thấy, cảm xúc hai vẻ đều cao.
Mắt Hứa Phiêu Phiêu vẫn còn đỏ hoe, sưng, giống như .
Hoắc Quý Thâm cúi đầu Hứa Phiêu Phiêu, ánh mắt từng rời .
kỹ, khóe mắt cũng ươn ướt.
Hai , đây ?
Hứa Phiêu Phiêu bế Liên Họa, sang Vu Huệ, “Du Du sinh tháng mấy chị?”
“Tháng ba, lớn hơn Họa Họa nhà em một chút, Họa Họa con bé sinh tháng năm ?”
Hứa Phiêu Phiêu nhẹ nhàng lắc đầu, “Họa Họa lớn hơn một chút, con bé sinh Tết, tháng mười hai.”
Liên Họa và Tần Dư Du, quả thực một nhà.
Chỉ Liên Họa thực mới chị, Tần Dư Du em trai.
Liên Họa nhỏ nhắn, nhỏ hơn Tần Dư Du một vòng.
cô bé còn lớn hơn Tần Dư Du một chút.
Tần Dư Du bĩu môi, “Hả? cháu làm cơ.”
bé còn làm bao giờ.
Vu Huệ bước tới, xách cổ Tần Dư Du, bế bổng lên.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mang-thai-bo-tron-toi-bi-bao-tong-dien-cuong-truy-the/chuong-102-lien-hoa-la-chi-cua-tan-du-du.html.]
“Chỉ dựa con, mà còn đòi làm á, chẳng dáng vẻ làm chút nào.”
sang Hứa Phiêu Phiêu, “ lúc gặp , cùng ăn tối nhé? Gần đây mới mở một nhà hàng món Thái, mùi vị cũng khá ngon.”
Hứa Phiêu Phiêu định từ chối, Vu Huệ lên tiếng: “ chị đầu tư đấy, cứ coi như ủng hộ việc làm ăn chị , A Thâm, em ngại trả tiền một bữa cơm chứ?”
Hoắc Quý Thâm lắc đầu.
“Đương nhiên.”
Ánh mắt , rơi Liên Họa trong lòng Hứa Phiêu Phiêu.
thấy Hoắc Quý Thâm, Liên Họa liền tự nhiên đưa tay , đòi Hoắc Quý Thâm bế.
Trẻ con sinh vật đơn giản, thích ai, thì bằng lòng để đó bế.
Ánh mắt Hoắc Quý Thâm, ngậm vài tia mong đợi và cầu xin, về phía Hứa Phiêu Phiêu.
Cô nhẹ nhàng gật đầu.
Liên Họa Hoắc Quý Thâm bế lòng, động tác cẩn thận.
Liên Họa khuôn mặt Hoắc Quý Thâm, hai bàn tay nhỏ bé nâng lên, nhỏ giọng : “Chú Hoắc, chú sắp ạ? chuyện gì xảy ạ?”
Trong mắt chú Hoắc, lấp lánh ánh nước.
Còn chút sương mù.
gần , mũi cũng đỏ, Liên Họa quen thuộc, đây dáng vẻ sắp .
lớn cũng lúc ?
Hoắc Quý Thâm nâng Liên Họa lên cao, cho cô bé mắt .
đôi mắt sạch sẽ trong veo, một tia tì vết đó, tim Hoắc Quý Thâm liền đau nhói.
“Chú .”
vai Hoắc Quý Thâm, Liên Họa cẩn thận từng li từng tí : “Chú ơi, chú cãi với cháu ạ?”
Cảm xúc trẻ con luôn nhạy cảm.
Sớm nhất nhận lớn, một luồng khí lưu đắng chát đó.
“ .”
tính cãi .
, Hứa Phiêu Phiêu cãi vã với , ngờ bây giờ cũng .
Vu Huệ qua , luôn cảm thấy chỗ nào đó .
hai đều trưởng thành, nghĩ ngợi một chút, cô cũng mở miệng.
Cứ coi như thấy gì.
Đến nhà hàng, Vu Huệ gọi vài món, đưa thực đơn cho Hứa Phiêu Phiêu.
“Em xem em thích ăn gì.”
Hứa Phiêu Phiêu lướt qua, tùy tiện gọi mấy chai rượu.
Thực đơn chuyển đến chỗ Hoắc Quý Thâm, trong danh sách gọi món, thêm mấy chai rượu.
Mí mắt Vu Huệ giật giật.
Tuy hai gọi đều rượu đắt nhất trong quán, cũng khỏi chút quá ủng hộ việc làm ăn cô .
Vu Huệ tìm một chủ đề.
“Du Du, hôm nay ở trường mẫu giáo con vệ sinh ?”
“ ạ!”
Vu Huệ căn bản tin.
“Hôm qua con cũng con vệ sinh, quần phân hả?”
Mắt Tần Dư Du đảo một vòng, lý lẽ hùng hồn : “ cô giáo ị quần con!”
Vu Huệ: “...”
Mặc dù cô tin tố chất giáo viên mầm non cao thấp, loại chuyện , cô cũng tin ai làm .
Thức ăn dọn lên bàn, rượu cũng mang lên.
Hoắc Quý Thâm rót một ly rượu, uống cạn một .
Hứa Phiêu Phiêu uống một ngụm rượu trong ly, uống hết.
Hoắc Quý Thâm cầm lấy, một ngụm uống sạch.
Xem thêm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hai giống như đang đối đầu với , rót một ly uống một ly.
Mấy chai rượu nhanh thấy đáy.
Vu Huệ vội vàng hô dừng, mới ngăn xu thế ngày càng bốc đồng hai .
Nhân lúc hai đều say, vội vàng lái xe đưa hai con Hứa Phiêu Phiêu về.
Hoắc Quý Thâm ở bãi đỗ xe, vẫy vẫy tay với Vu Huệ.
“Em tự về.”
Nhà , ở ngay cạnh nhà Hứa Phiêu Phiêu, chỉ Vu Huệ .
Đợi Vu Huệ , Hoắc Quý Thâm mới thong thả bước chiếc xe đỗ trong gara tầng hầm, mở cửa .
Đằng xa xe bãi đỗ xe.
Ánh đèn lướt qua, chiếu sáng khuôn mặt Hoắc Quý Thâm.
Và những vệt ướt át loang lổ, mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.