Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 92: Chốt được cửa hàng
môi giới kinh ngạc Vu quản gia, giá mà còn thể mặc cả nữa ?
Thư Dư vẻ mặt mừng rỡ, còn cố gắng kìm nén biểu cảm, cô mím môi, ho nhẹ một tiếng, : “Ba lượng bạc… thực đối với gia đình nông dân như chúng mà , vẫn chút khó khăn. Dù lúc mới mở cửa hàng, chúng cũng chắc chắn thể kiếm tiền , tiền thuê cửa hàng một khoản chi cố định. Ừm…”
Cô trầm tư một lát, ngước mắt cẩn thận hỏi: “Vu quản gia, ông xem như . sẽ trả một tiền thuê nửa năm, ông xem thể giảm cho chúng một chút nữa , hai, hai lượng thì thế nào?”
Thái dương môi giới giật giật, Lộ cô nương ơi cô cũng thật dám . Hai lượng bạc cô cướp luôn cho ?
Xem thêm: Ly Hôn Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hơn nữa, tiền thuê mặt bằng ở huyện Giang Viễn phổ biến đều trả theo năm, những nơi rẻ hơn một chút, thậm chí còn trả một đủ ba năm.
Cô trả nửa năm mà còn hổ mặc cả một cách tàn nhẫn như ?
môi giới cũng sợ Thư Dư hiểu chuyện làm Vu quản gia vui, đuổi họ , định mở miệng đỡ.
Vu quản gia khi mặt cứng một chút, vẫn dứt khoát gật đầu: “ thể.”
Thư Dư: “…” Hớ , hét giá cao quá.
Cô trong lòng tiếc nuối thôi, mặt vẻ vui mừng: “, chúng quyết định thế nhé? Bây giờ ký hợp đồng thuê luôn?”
“.” Ông bảo môi giới chuẩn hợp đồng, đến lúc đó ba bên đều ký tên.
Nhân lúc , Vu quản gia mới nhớ một chuyện: “Mạo hỏi một chút, Lộ cô nương, nhà cô định mở cửa hàng gì?”
Nếu tiệm tạp hóa gì đó, thì thôi bỏ , khu vực mà mở tiệm tạp hóa chắc chắn sẽ thua lỗ.
Thư Dư: “Tiệm trang phục ạ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tiệm trang phục?” Vu quản gia kinh ngạc, đột nhiên cảm giác khả năng thua lỗ còn lớn hơn.
Thư Dư : “Yên tâm Vu quản gia, chúng sẽ giữ gìn cửa hàng cẩn thận. Hơn nữa xem qua bố cục cửa hàng, sẽ đổi nhiều, chỉ vài cái tủ lẽ dọn .”
lo lắng chuyện đó ?
Vu quản gia cũng chỉ một quản gia, chuyện kinh doanh ông hiểu nhiều. Dù chỉ cần cửa hàng dùng để bán những thứ như hương nến, vàng mã, ông đều sẽ ngăn cản.
môi giới nhanh lấy hợp đồng thuê đến, để hai bên ký tên.
Thư Dư ngay tại chỗ trả mười hai lượng bạc tiền thuê, và năm lượng bạc tiền đặt cọc.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
mất mười bảy lượng bạc, tim đau quá.
Sự việc xong xuôi, Vu quản gia cũng ở lâu, cửa hàng những thứ cần vứt cũng vứt hết, ông liền định trở về trấn.
vài bước nhớ : “ , Lộ cô nương, trong cửa hàng còn một ít son phấn, cô cần , thể để hết cho cô.”
Dù lão gia , cứ để ông tự xử lý, nếu thể bán thì bán, bán cũng cần mang về.
Gợi ý siêu phẩm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt đang nhiều độc giả săn đón.
Thư Dư thực cần, cô làm thiết kế hình tượng, nhu cầu về son phấn lớn.
lúc nãy môi giới , những món hơn một chút cửa hàng đối diện mua hết . Mà đối tượng khách hàng cô những thiếu tiền, dùng son phấn như , khả năng sẽ tự làm hỏng chiêu bài .
son phấn nhà họ Vu bán cũng thành vấn đề, cho dù kém một chút, đối với những gia đình nông dân như ở thôn Thượng Thạch, chắc mua nổi. Cô lấy về tặng cũng dáng.
Thư Dư gật đầu: “Vu quản gia, ông .”
Vu quản gia ha hả, Lộ cô nương , hợp đồng ký cô mới đến nịnh nọt muộn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.