Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 225: Bị châm chọc mỉa mai
A Hương lắc đầu, : “ , chúng thợ may nhà họ Lộ thuê.”
Thư Dư , làm việc cho nhà họ Lộ đường đường chính chính, gì thể .
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tuy nhiên, ở thôn Nguyễn Gia, họ vẫn tạm thời giữ bí mật, vì sợ bà Nguyễn sẽ đến gây phiền phức cho nhà họ Lộ.
Thế , lời bà dứt, hai chưởng quỹ và tiểu nhị hai cửa hàng đang chuyện gần đó đều sững sờ.
Ngay đó họ phá lên : “Bà họ thuê ?”
A Hương họ cho khó hiểu, trong lòng cũng bắt đầu lo lắng: “, ? vấn đề gì ?”
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
“ , vấn đề gì, chúng chỉ cảm thấy nhà họ Lộ gan thật lớn. Cửa hàng họ khai trương ngày thứ tư thì , đến giờ một khách hàng cũng , vắng tanh, còn bằng lúc sửa sang nhà cửa. Cứ thế , một đồng cũng kiếm , mà bây giờ còn thuê thêm ?”
Mấy lắc đầu, thật sự hiểu nhà họ Lộ lấy dũng khí.
A Hương và Phó Tưởng , bốn ngày một khách hàng nào ư? mà A Dư còn trả cho họ tiền công cao như , chẳng lỗ to ?
Hai lòng rối bời, vẫn quyết định đến cửa tiệm xem .
Thấy họ về phía Y Nhân Các, tiếng bàn tán các chưởng quỹ phía càng lớn hơn: “Nhà họ Lộ rốt cuộc làm ăn ? lãng phí tiền .”
“ đoán, cửa hàng nhiều nhất cũng chỉ trụ một tháng.”
“Nửa tháng cũng khó.”
Tiếng bàn tán phía dần xa, bước chân A Hương và Phó Tưởng chút nặng nề, cuối cùng cũng đến cửa Y Nhân Các.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tam Nha đang ở cửa chơi với Chiêu Tài đầu tiên thấy họ. Cô bé lập tức dậy.
Cô bé quen con A Hương, nên lùi một bước, chút rụt rè hỏi: “Hai, hai tìm ai ạ?”
A Hương còn trả lời, Lộ Nhị Bách quầy thấy động tĩnh và ngẩng đầu lên, lập tức cất giọng : “ thím và Tưởng ? Mau , bọn nhỏ ở phía đấy.”
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo đang nhiều độc giả săn đón.
Ông gọi Tam Nha một tiếng: “Con gọi và chị con .”
Tam Nha lập tức chạy hậu viện. lâu , Nguyễn thị và Thư Dư liền .
“A Hương!” Nguyễn thị cũng lâu gặp A Hương. Mặc dù hai ở hai thôn xa , vì đều bận rộn mưu sinh, nên căn bản thời gian gặp mặt.
Giờ đây gặp , cứ như xa cách lâu, cảm giác như qua mấy kiếp.
Nguyễn thị vui, kéo A Hương xuống một bên: “ đến sớm ? còn sợ hai tìm đường, định lát nữa bảo A Dư cổng thành đợi.”
“Chúng thành ngay khi cổng thành mở, sợ đến muộn làm lỡ việc.” A Hương , quanh cửa tiệm.
Thấy cửa tiệm quả thực trống , khách nào như lời mấy vị chưởng quỹ, tiểu nhị , lòng bà cũng khỏi lo lắng theo.
Bà nhỏ giọng hỏi Nguyễn thị: “Cửa tiệm bà buôn bán thế nào?”
Nguyễn thị nhất thời cũng nên trả lời thế nào cho . Bốn ngày bán một bộ quần áo nào, thật sự chút hổ.
A Hương thấy bộ dạng bà, lập tức hiểu . Bà chút lo lắng việc kinh doanh tiệm , Nguyễn thị vì tình nghĩa xưa mà để bà về nhà.
Vì , A Hương quyết định chủ động đề cập: “ thấy, nếu bà bận xuể, chúng vẫn nên về…”
Chữ ‘’ còn , bên ngoài đột nhiên vang lên từng đợt tiếng ồn ào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.