Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 2019: Tiêu Thị Rời Đi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tiêu Nhược Quân suy nghĩ Cốc ma ma. Nàng : “Sớm muộn gì cũng về thôi, hơn nữa, cũng nhớ cha .”

thể đón lão gia và thái thái đến đây. thể tránh xa những lời đồn thổi ở kinh thành, đến đây giải khuây.” Cốc ma ma đề nghị.

Tiêu Nhược Quân lắc đầu: “Cha đây ở Tiêu gia trúng độc, sức khỏe suy yếu nhiều, hà tất để ông vất vả đường xa đến một nơi xa xôi như .”

nàng và Hướng Vệ Nam hòa ly, nàng đưa cha rời khỏi kinh thành, cũng sẽ quá xa. Tiêu phụ liệt giường lâu, đến những thứ khác, chỉ riêng việc di chuyển từ phương bắc đến phương nam, sự đổi khí hậu quen đủ làm hao tổn sức khỏe .

mà…”

Cốc ma ma còn gì đó, thì Tiêu Nhược Quân thấy Thư Dư từ trong sân chạy .

Nàng đến bên cạnh xe ngựa, ngăn Tiêu Nhược Quân xuống xe, đưa thẳng một túi gấm trong tay cho nàng.

“Cái tặng chị.”

Tiêu Nhược Quân sững sờ, mở xem: “Bùa bình an?”

“Ừm, chị thiếu thứ gì khác, cái dùng để phù hộ chị bình an, thuận lợi.”

Tiêu Nhược Quân siết chặt túi gấm. Thực , trong tay nàng mấy cái bùa bình an. đây khi ở hậu viện Đông Thanh quán, nàng thường nhân lúc ít khách hành hương, đến đại điện cầu nguyện cho cha khỏe mạnh. Mỗi như , nàng đều mua bùa bình an từ các đạo cô, định khi trở về sẽ mang cho họ.

, cái tấm lòng Thư Dư, nàng sẽ cẩn thận giữ gìn.

Dường như suy nghĩ nàng, Thư Dư giải thích: “Bùa bình an giống những cái khác , đây do sư phụ , quan chủ Đông Thanh quán, tự cầu nguyện, hơn nhiều so với những cái ở đạo quán.”

Tiêu Nhược Quân sững sờ, Cốc ma ma bên cạnh nàng càng sáng mắt lên. Bùa do quan chủ Đông Thanh ban, thì bảo bối .

[Truyện đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-thanh-nong-gia-nu/chuong-2019-tieu-thi-roi-di.html.]

Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ

“Cảm ơn .” Tiêu Nhược Quân cẩn thận cất .

Trời còn sớm, Thư Dư thêm nữa, vẫy tay : “Thuận buồm xuôi gió, bảo trọng.”

cũng bảo trọng, tạm biệt.”

Tiêu Nhược Quân buông rèm xe, xe ngựa từ từ chạy về phía , cho đến khi biến mất ở khúc quanh phố Phong Hoài.

Thư Dư lặng cửa một lúc lâu, bên tai vang lên giọng quen thuộc: “ ?”

Thư Dư đầu, về phía lão thái thái, : “, chị khỏi thành khi cổng thành đóng, nên ăn cơm, nhờ con thưa với bà.”

“Tội tình gì chứ, con về đoàn tụ với chúng , chị cũng về đoàn tụ với gia đình, đó chuyện , đương nhiên thể giữ .”

Đoàn tụ ? Thư Dư : “, đó chuyện .”

Nàng khoác tay lão thái thái nhà, chuyển chủ đề hỏi: “Bà nội, bà chuyện xong với A Duệ và mấy đứa ạ?”

“Chúng nó gì mà , ríu ríu rít, một lát cãi ỏm tỏi, ồn ào đến mức đau cả đầu.” Miệng , mặt lão thái thái vui vẻ.

Bọn trẻ ồn ào thế nào, về nhà vẫn niềm vui.

với Thư Dư: “Cha con, còn A Du, A Ngưng và mấy đứa nữa đều đang bận ở cửa hàng, cho báo tin cho họ , sẽ về ngay thôi.”

Lộ Nhị Bách và Nguyễn thị thì cần , một ở xưởng mộc, một ở phòng may trong hẻm Lưu Phương, ngày nào cũng bận rộn.

Thư Du thì dọn về nhà chồng. Triệu Tích cuối cùng cũng mua nhà, trong nhà cũng hạ nhân, nàng thể ở mãi nhà đẻ . cách cũng xa, đặc biệt nhà Triệu Tích mua ở gần xưởng mộc Lộ Nhị Bách, thể gặp bất cứ lúc nào, thực cũng khác mấy so với khi xuất giá.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...