Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 1994: Đường Văn Khiên, vị huyện lệnh này thật xứng chức
Mạnh Duẫn Tranh thể cùng Thư Dư trở về, trong mấy ngày khi nàng rời , dù thế nào cũng ở bên nàng.
Kỳ Liệt ngăn cản, cũng bất cận nhân tình, liền cho Mạnh Duẫn Tranh nghỉ ba ngày.
khi dùng bữa và từ biệt Thành Hiền, Mạnh Duẫn Tranh và Thư Dư còn về huyện Thừa Cốc một chuyến.
Vì ngày hôm , hai mang theo ba đứa A Duệ xe ngựa khỏi thành.
Họ gần một tháng trở về, thời gian dài, khi thành, hai rõ ràng cảm nhận sự khác biệt.
Rõ ràng nhất thần sắc nhẹ nhõm, tự tại mặt bá tánh qua , so với dáng vẻ cẩn trọng mấy tháng , quả thực một trời một vực.
Thư Dư dựa thùng xe, đường phố qua kẻ ngoài cửa sổ, đột nhiên : “Xem Đường Văn Khiên, vị huyện lệnh , làm việc thật sự xứng chức.”
Mạnh Duẫn Tranh “ừm” một tiếng, cũng nhiều.
A Dư tâm tư Đường Văn Khiên, rõ.
, bây giờ cũng coi như công thành danh toại, cha đón về bên cạnh, tuổi tác cũng lớn, nên tìm một vị thê t.ử ?
“A Duẫn, ?” Thư Dư thấy vẻ hồn bay phách lạc, liền đưa tay huơ huơ mắt .
Gợi ý siêu phẩm: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ đang nhiều độc giả săn đón.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Mạnh Duẫn Tranh nắm lấy tay nàng, siết chặt trong lòng bàn tay: “ gì, chỉ nghĩ đến nàng , khi nào mới gặp .”
Tháng tám tham gia kỳ thi mùa thu, thi xong kinh dự khảo, tham gia kỳ thi mùa xuân tháng hai năm . Đợi đến khi thi đình kết thúc, những việc lặt vặt quấn , trở về phủ Đông An e nhanh nhất cũng tháng tư, tháng năm.
Tính như , cũng mất một năm.
[Truyện đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/man-cap-dai-lao-xuyen-thanh-nong-gia-nu/chuong-1994-duong-van-khien-vi-huyen-lenh-nay-that-xung-chuc.html.]
Nghĩ đến đây, mày Mạnh Duẫn Tranh gần như nhíu chặt .
Thư Dư bật : “Đợi kinh thi, sẽ đến thăm .”
“Sẽ mệt.” nghĩ một lát, “ đợi khi kỳ thi mùa thu năm nay kết thúc, sẽ về phủ Đông An, sang năm ăn Tết xong lên kinh, vẫn kịp.”
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thư Dư: “…” Như chẳng càng mệt hơn ?
Giao thông thời đại thật quá bất tiện, nếu hiện đại, máy bay vài giờ đến.
Trong thùng xe, ba Thư Duệ, Nhị Ngưu, Đại Bảo mặt đầy vẻ chán ghét. Bọn họ thật sự cảm giác tồn tại đến ? Tỷ tỷ và tỷ phu tương lai cứ thế coi ai gì mà nắm tay lắm ? Dù ngoài thấy, ba bọn họ đang ở đây mà.
Nhị Ngưu đợi một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhịn mở miệng: “Cái , Mạnh đại ca, thấy…” Khảo thí quan trọng.
Mạnh Duẫn Tranh qua, Nhị Ngưu đột nhiên nuốt nước bọt.
“Ngươi thấy cái gì?” Mạnh Duẫn Tranh chút hối hận, nên chuẩn thêm một cỗ xe ngựa nữa.
Nhị Ngưu gượng một tiếng: “ thấy… đề nghị . kỳ thi mùa thu còn nửa năm nữa mới đến kỳ thi mùa xuân, thể về phủ Đông An một chuyến, chúng đều nhớ .”
Thư Duệ và Đại Bảo: “…” Chí khí ngươi ?
Mạnh Duẫn Tranh gật đầu, về phía Thư Dư: “Xem kìa, bọn họ cũng cảm thấy đề nghị tồi.”
Thư Dư họ chọc cho bật .
Lúc xe ngựa cũng đến cửa tiêu cục nhà họ Mạnh. Ba thiếu niên dẫn đầu nhảy xuống xe, giữ một cách xa với họ.
Thư Dư bước tiêu cục nhà họ Mạnh, phát hiện việc mở rộng thành. đổi lớn nhất chính Diễn Võ Trường, vốn nhỏ, bây giờ mở rộng một khu lớn. Cọc hoa mai, bia bắn, đao thương kiếm kích, còn những tảng khóa đá nặng mấy chục, mấy trăm cân, sắp xếp gọn gàng ở các góc Diễn Võ Trường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.