Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 1414: Cho nên ta đi đập nhà bà ta

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nghĩ đến đây, Đào Cầm khỏi lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay.

Đây đầu tiên cô ở gần một thanh niên tương lai trọng thần triều đình như . Hơn nữa, đối phương chỉ văn võ song , tiền đồ như gấm, mà còn vô cùng tuấn tú, hơn tất cả những cô từng gặp.

Một nam t.ử ưu tú như , phụ nữ nào mà động lòng?

Chỉ tiếc đối phương đính hôn. , dù cũng thành , mà cô ưu thế trời cho. Ai bảo cô cô, dượng tiểu thúc, tiểu thẩm Mạnh Duẫn Tranh chứ?

Đào Cầm hít sâu một , ánh mắt về phía Mạnh Duẫn Tranh càng thêm nóng rực.

Cô cuối cùng cũng nhịn , khi câu chuyện Mạnh tiểu thúc kết thúc, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Lộ, Lộ cô nương, , cô từng đày, ? Vì , phạm chuyện gì ?”

Lời , tất cả bàn cơm đều im bặt, kinh ngạc về phía Đào Cầm.

Chỉ Mạnh Duẫn Tranh và Thư Dư ngẩng đầu, một đang bóc tôm, một đang dùng bữa.

Đồ ăn mang lên một lúc , ăn nhanh sẽ nguội, vị ngon cũng sẽ giảm .

Thấy lên tiếng, Đào Cầm rụt cổ : “, ? Xin .”

Cô cúi đầu.

Thư Dư đặt đũa xuống, : “ , cô , quả thực từng đày.”

Nàng hề né tránh khi nhắc đến chuyện , khiến cho mấy Đào Cầm ngẩn .

Thư Dư cuối cùng cũng về phía cô : “Còn về nguyên nhân thì cũng chẳng phức tạp gì. Lúc nhỏ bà ngoại bán , bán cho nhà một vị tri phủ. nhà tri phủ phạm tội, con gái nuôi, chẳng cũng liên lụy, cùng đày ?”

Đào Cầm trố mắt , kinh ngạc kêu lên: “A? Cô, cô bà ngoại bán , thể làm ? , bà cuộc sống hơn ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thư Dư mỉm : “Đương nhiên , bà mua ai, bà làm vì tiền.”

thì bà cũng quá xa .”

Thư Dư gật đầu: “ , cho nên, khi nhận tổ tông, liền mang theo rìu đến tận cửa, đập nát nhà bà ngoại . Bây giờ hai , một gãy răng, một , đ.á.n.h gãy chân!”

Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ

đến mấy chữ cuối cùng, ánh mắt Thư Dư trở nên âm u.

Tim Đào thị và Đào Cầm bỗng nhiên run lên, cả hai đồng thời ngả .

Khi hồn chút tức giận, mặt trầm xuống thẳng .

Đào thị nhíu mày : “Thư Dư , thím cháu, bà ngoại cháu tuy làm , cũng trưởng bối cháu. Cháu làm , cũng quá ác độc .”

“Ác độc?” Thư Dư , về phía hai đối diện.

Đào thị vẻ mặt tán thành, còn Đào Cầm thì mong chờ về phía Mạnh Duẫn Tranh, như thể đang chờ cũng gì đó để răn dạy nàng.

Vì thế, Thư Dư cũng về phía : “A Duẫn, thấy ?”

Mạnh Duẫn Tranh đặt bát tôm bóc xong mặt nàng: “Ăn .”

đó lấy khăn lau tay, ngẩng đầu chút suy tư : “ cảm thấy, cũng tiễn cha nuôi nuôi mười mấy năm lên đoạn đầu đài, hai chúng thật … duyên trời tác hợp.”

cũng thấy .” Thư Dư tủm tỉm, thưởng thức món tôm do bóc, ăn ngon lành.

Mạnh Duẫn Tranh đầu, về phía Đào thị: “Tiểu thẩm cảm thấy cũng ác độc ?”

Vẻ mặt Đào thị cứng đờ, gượng : “Làm, làm thể chứ? Cháu đó báo thù cho .”

Mạnh Hàm, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: “ thì chị Thư Dư cũng báo thù cho chính mà.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...