Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ
Chương 1303: Tầm Quan Trọng Của Người Gác Cổng
Nhậm Hoài: “…”
rốt cuộc làm gì?
Lão Dương trông vẻ hứng khởi, thấy họ vẻ quan tâm, liền dứt khoát dọn hai chiếc ghế mời họ .
“ xưởng chúng lớn, ? đến chuyện thấy tự hào đặc biệt, sống đến từng tuổi, đây cái xưởng lớn nhất mà từng thấy. Chủ nhân chính thế đây.”
ông giơ ngón tay cái lên.
Ngay đó cảm khái: “ đây, cũng từng làm việc ở những xưởng khác. xa, chỉ riêng cái xưởng gần nhất làm, chỗ đó nhỏ xíu, xoay cũng khó. Ông chủ đó còn đặc biệt keo kiệt, kiếm tiền thì đổ cho chúng tướng mạo . xem, chuyện liên quan gì đến tướng mạo chứ? Ông thầy bói, chẳng tìm cớ để trừ lương chúng ? Nếu ông thật sự tin tướng mạo, thì cứ đến đạo quán Đông Thanh, nhờ chủ quán Đông Thanh xem giúp, trừ tà . Công t.ử đạo quán Đông Thanh chứ? từ nơi khác đến, lẽ qua, để kể cho , đạo quán Đông Thanh chúng …”
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nhậm Hoài đặt ly xuống: “Lão nhân gia, chúng còn gấp, đây, đa tạ sự tiếp đãi ông.”
“A? ngay ? còn xong mà. , hỏi đường, ?”
Nhậm Hoài vẫn tủm tỉm: “Chúng đến huyện Giang Viễn, theo con đường ?”
Lão Dương vỗ đùi: “ nhầm , theo con đường .”
“Đa tạ.”
khi xong, Nhậm Hoài liền dẫn lên xe ngựa.
Mắt thấy xe ngựa chậm rãi xa, lão Dương mới ‘chậc’ một tiếng, hai ly chỉ vơi một chút, lắc đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
lắc đầu, ông thấy Đại Ngưu từ trong xưởng .
Đại Ngưu chắc thấy hai bóng , cửa cau mày chằm chằm bóng xe ngựa hỏi: “ đến ?”
“Chứ còn gì nữa? đến hỏi thăm xưởng chúng . Còn định moi tin từ miệng , đuổi .”
Đại Ngưu : “Làm lắm.”
“Đó đương nhiên, chủ nhân tin tưởng như , giữ một vị trí quan trọng thế , đương nhiên thể để xảy sót.”
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lão Dương ngoài năm mươi tuổi, ở tuổi ngoài việc trồng trọt cũng nghĩ thể làm việc gì khác. Ai ngờ chủ nhân để mắt đến ông, giao cho ông việc canh giữ cổng lớn, còn đây cửa ải đầu tiên xưởng, vô cùng quan trọng, cho nên gác cổng đầu óc linh hoạt, từng trải mới thể đảm nhiệm.
Thấy , chủ nhân đang ông đầu óc linh hoạt đấy. Một đống tuổi mà còn đ.á.n.h giá như , lão Dương nhiệt tình thừa.
Mỗi ngày ông đều dốc hết mười hai phần tinh thần, tận tâm tận lực quan sát .
khác đều gác cổng tiền đồ gì, lão Dương nghĩ . gác cổng ông giống những gác cổng khác. Lương ông hề thấp, chủ nhân còn thường xuyên đến hỏi chuyện ông, cứ hai ngày ông báo cáo tình hình cho đại quản sự một .
Từ khi xưởng mở cửa, từ trong ngoài phủ thành, huyện thành và cả những nơi khác đến hỏi thăm thật sự ít, thậm chí hai kẻ còn ý đồ ông phát hiện, ông lập tức báo cho chủ nhân.
Chủ nhân những khen ngợi ông mà còn thưởng tiền.
Lão Dương bây giờ đến rượu cũng uống, vì uống rượu hỏng việc. Ông bây giờ thích uống , tuy vụn rẻ tiền, còn đắng do vợ ông tự hái, uống tiết kiệm một chút vẫn thể cầm cự một thời gian.
Chủ nhân chuyện, còn tặng ông một gói , ông quý để cho hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.