Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 1078: Lòng ta vốn mềm yếu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

ăn xin ngẩng đầu, thấy Thư Dư đang , vội vàng chìa bát , “Cô nương, xin thương xót.”

Thư Dư sờ tay áo, lấy năm sáu đồng tiền, tới đặt trong bát ông .

Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ

cúi xuống, cô đột nhiên cảm giác ai đó theo dõi.

Nhiều năm cẩn trọng khiến cô vô cùng tin tưởng trực giác . Lông tơ lập tức dựng , căng cứng.

Động tác Thư Dư khựng một chút, khi đặt tiền đồng xuống, cô một lời, thẳng dậy.

Ngay đó, cô mỉm , lùi hai bước, như chuyện gì .

lưng ai, chỉ một tửu lầu lớn nhỏ. Giờ , bên trong chỉ hai ba bàn khách đang uống rượu, ăn lạc rang, tán gẫu.

ai về phía , cứ như ảo giác cô.

Thư Dư mím môi, dứt khoát bước chân đại sảnh tửu lầu.

Tiểu nhị lập tức đón , “Cô nương ăn chút gì ạ?”

Thư Dư cũng đói, vẫn gọi một đĩa điểm tâm đặc sản địa phương và một ấm hoa, đó tìm một chỗ gần cửa sổ.

Tiểu nhị nhanh bưng những thứ cô gọi lên, rót cho cô hỏi, “Khách trông lạ mặt, hình như địa phương ạ?”

Thư Dư , “Ừm, địa phương, đầu tiên đến đây. Nhà một hầu quê ở đây, qua huyện Thiên Ninh, cô nài nỉ cho về quê thăm một chuyến. thì lười , nên tự dạo gần đây.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

cô nương thật một chủ nhân bụng.”

Thư Dư gật đầu, “ , bây giờ chủ nhân như còn nhiều , lòng vốn mềm yếu.”

Tiểu nhị, “...” Nhất thời nên tiếp thế nào.

May mà rót xong, vội vàng đặt ấm xuống định , Thư Dư đột nhiên hỏi, “ , cái sân đối diện tửu lầu các vị ?”

Lời , cảm giác theo dõi lúc nãy ập đến.

Cũng đối phương thu liễm hơn nhiều, còn trắng trợn như , nên cảm giác chỉ thoáng qua một cái, nhanh biến mất.

Thư Dư vẫn liếc mắt về phía cửa, một tay chỉ Thịnh tiêu cục bên ngoài, một tay khóe mắt lướt nhanh qua xung quanh, ánh mắt lướt qua chưởng quỹ bên cạnh quầy, ngay đó hỏi tiểu nhị , “Chính cái sân đó, cháy thành thế , sửa sang cho đàng hoàng? Đoạn đường cũng sầm uất, cứ để như thật đáng tiếc.”

Tiểu nhị thở dài, nhỏ giọng , “Còn , ai mà đáng tiếc. Chỉ , cái sân đó năm xưa dính một vụ kiện, liên quan đến một vị quan lớn ở kinh thành. Chủ nhân ở huyện Thiên Ninh, nên cứ để như . cũng nhân cơ hội chiếm làm riêng, mà đều thành công.”

Chủ nhân sân Mạnh Bùi. khi sân cháy, quan phủ cuối cùng kết luận do chủ nhân dùng lửa cẩn thận gây , hồ sơ kết án ghi t.a.i n.ạ.n ngoài ý .

khi Mạnh Bùi cho qua đời, ngôi nhà tự nhiên nên do con trai Mạnh Duẫn Tranh kế thừa.

Mạnh Duẫn Tranh Cung Khâu mang , con trai Mạnh Bùi, vì sân thuộc về em trai Mạnh Bùi. Em trai ông đến huyện Thiên Ninh xử lý hậu sự Mạnh gia, xong xuôi liền trở về.

Chủ nhân sân ở huyện Thiên Ninh, em trai Mạnh Bùi cũng ý định bán, thế , cứ để như .

Thư Dư tương đối tò mò , “Tại chiếm làm riêng thành công?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...