Lưu Quang Trân Châu
Chương 8
Kỳ thi cuối kỳ một lớp mười hai, thứ năm mươi lăm khối.
Càng lên càng khó.
Việc giữ vững lùi bước nghiến chặt răng, tiến thêm một bước nữa, càng cảm thấy như phá vỡ vô sợi dây ràng buộc.
thường cảm thấy thể tiến bộ thêm nữa.
bàn ăn đêm giao thừa, Hai an ủi : " giữ tâm lý bình tĩnh, em chỉ cần giữ vững điểm , thi đỗ trường trọng điểm 985 tốp cuối thành vấn đề."
"Như xuất sắc . Đôi khi cái đè bẹp chúng , quả cân bên ngoài, mà cọng rơm nặng trĩu trong lòng em."
Đêm hôm đó, Cả, ngày nào cũng chơi máy tính, vẫn kiên quyết đưa năm trăm tệ tiền lì xì.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Lưu Châu, cầm lấy mua kẹo mà ăn."
Thật , lâu còn thích ăn kẹo nữa .
và Cả chênh tám tuổi, từ nhỏ mấy khi tiếp xúc.
lẽ, trong ký ức , vẫn mãi cô bé trốn ăn vặt mà mua cho chăng.
Mợ khắp nơi với rằng Cả dùng máy tính tiểu thuyết thể kiếm tiền.
ai tin.
" chơi máy tính mà cũng kiếm tiền."
" , dù gì cũng học sinh trung cấp, con trai nghiệp cấp hai, bây giờ cũng kiếm hơn hai ngàn một tháng."
Linlin
"Lưu Tài xem bỏ , e sẽ thành ông lão độc ai thèm lấy."
Đầu năm mới, mùng hai Tết, ruột theo lệ về nhà đẻ.
Cô lén kéo sang một bên, nhét cho một trăm tệ: "Đây tiền lì xì cho mày, cất kỹ , đừng để mợ mày .
"Cầm lấy mua mấy bộ quần áo , mua chút đồ ăn ngon."
ném trả cho cô : "Con cần, với một trăm tệ làm mua nhiều thứ như ."
ruột vẻ mặt ngượng ngùng.
đó, lén bố ruột hỏi cô : "Cô đưa tiền lì xì cho cái thứ phá đó làm gì?"
ruột : " hiểu cái gì, lỡ nó thi đỗ đại học , bây giờ giữ quan hệ , nó kiếm tiền chẳng lẽ giúp thằng Tiểu Vỹ một tay ."
xem.
Đây lời ?
Mùng sáu Tết nhập học, việc học càng trở nên căng thẳng.
Bây giờ hồi tưởng hơn một trăm ngày đó, dường như chỉ thoáng chốc.
Thế khi đắm chìm đó, thời gian như vô cùng dài.
Những tập đề thi bao giờ làm xong đó, khiến một ảo giác: kỳ thi đại học sẽ bao giờ đến.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế nó vẫn đến.
Rõ ràng mới tháng Sáu, thời tiết oi bức lạ thường.
ngọn cây ngoài sân thi, tiếng ve kêu ngừng.
nhớ năm bốn tuổi, chị Cả dắt cùng nhặt ve sầu lột xác.
Thứ thể dùng làm thuốc, thể đổi lấy tiền.
Nhặt mãi chúng lạc .
Màn đêm xâm chiếm, rừng cây tối sầm.
mò mẫm đường về nhà.
ngã bao nhiêu , cuối cùng mới thoát khỏi khu rừng rậm.
Lảo đảo bước làng, từ xa thấy nhà.
Đèn phòng khách sáng, bố ruột, ruột và hai chị đang ăn cơm.
Mỗi chiếm một phía bàn, đầy ắp thức ăn, hòa thuận đến lạ.
Cứ như thể ...
Vốn dĩ tồn tại .
Trời già ngủ gật, sắp xếp cho vị trí, .
May mắn khi tỉnh giấc, sửa chữa lầm.
Đặt trở nhà .
, mợ và hai , mới những định mệnh .
Vì họ, nhất định thi đạt kết quả .
Mấy ngày thi, cảm thấy như một hồ nước đầy ắp.
Nước cứ thế ào ào chảy ngoài.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) đang nhiều độc giả săn đón.
Khi bốn môn thi kết thúc, tất cả nước đều cạn.
Cơ thể trống rỗng, ngay cả linh hồn cũng như đang lơ lửng giữa trung.
Trống rỗng vô cùng.
mờ mịt bước khỏi phòng thi.
thấy một tiếng gọi quen thuộc: "Lưu Châu..."
ngẩng đầu, giữa hàng trăm phụ đang chờ đợi, liếc mắt một cái thấy Mợ.
Mặt trời nghiêng về phía tây, rọi lên mái tóc điểm bạc mợ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.