Lục Tứ Gia Lại Ghen Rồi Sao?
Chương 139: . Sẵn lòng cho cô nhiều hơn thế
Thịnh Côn đang uống với mấy đối tác làm ăn ở quán , bàn xong chuyện chính, mấy hẹn mà cùng nhắc đến con cái nhà .
Một vị tổng giám đốc đùa hỏi : " thì, con cái mấy nhà chúng cộng e cũng ưu tú bằng một đứa con nhà Thịnh tổng! Thật ngưỡng mộ Thịnh tổng!"
Ngay đó một vị tổng giám đốc khác : " ! Thằng con bất tài nhà dạo cứ cầm ảnh con gái Thịnh tổng mà vái lạy, vái thần trạng nguyên thi cử? Ha ha ha giới trẻ giờ khó hiểu thật."
"Chứ còn gì nữa! Con gái cho xem lý lịch con gái Thịnh tổng, trời đất ơi, chỉ riêng cái chuyện học liên thông thạc sĩ nghiệp sớm còn giành danh hiệu sinh viên nghiệp xuất sắc thôi cũng khiến bao nhiêu chạy theo kịp !"
"Các ông đang đến Thịnh Vãn Đường ?" Thịnh Côn dù thừa nhận, "học liên thông thạc sĩ" và Thịnh Mộng Nguyệt chẳng nửa xu quan hệ nào.
" !" Vị tổng giám đốc đầu hói : "Tuy Thịnh Vãn Đường con ruột ông, cũng nuôi hai mươi năm còn gì, chẳng cũng con gái ông ."
Lời ẩn ý, đó ai tinh ý đều nhận nhà họ Thịnh vì Thịnh Mộng Nguyệt trở về mà thiên vị cô mặt, đặc biệt Lâm Chi còn dìm nâng .
Sắc mặt Thịnh Côn khó coi, nổi nữa. đây ông từng hối hận, sự ưu tú Thịnh Vãn Đường ông rõ hơn ai hết, chỉ Thịnh Mộng Nguyệt dù cũng con ruột, cộng thêm Lâm Chi thổi gió bên gối, ông liền mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện con Lâm Chi ức h.i.ế.p Thịnh Vãn Đường.
bây giờ, ông thực sự hối hận , đứa con gái ưu tú như , nếu quan hệ với ông vẫn , thì bao nhiêu ngưỡng mộ ông chứ. Huống hồ Thịnh Vãn Đường còn gả cho Lục Kỷ Nguyên - CEO tập đoàn GT!
Bây giờ những , càng nghĩ càng thấy lý, trong lòng gần như hình thành một chấp niệm.
…
Ting tong!
Thang máy mở ở tầng cao nhất.
Thịnh Vãn Đường về phía văn phòng Lục Kỷ Nguyên, đường gặp quản lý cấp cao nào, thở phào nhẹ nhõm.
Bạn thể thích: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Cô Thịnh?"
Trang Thư ở vị trí đầu tiên trong phòng thư ký, đầu tiên thấy Thịnh Vãn Đường.
" tìm Lục Kỷ Nguyên, trong văn phòng ?" Thịnh Vãn Đường gật đầu với đối phương.
"Lục tổng cô sẽ đến..." Trang Thư sững một chút, nhanh chóng sửa lời: " cô Thịnh thì khác... Mời theo ."
dẫn đường cho Thịnh Vãn Đường, cô bóng lưng đối phương, khẽ nhướng mày. Phản ứng Trang Thư thế nào cũng giống phản ứng cần một thư ký, lời cô khiến qua thấy khó chịu… Hy vọng cô nghĩ nhiều.
Thịnh Vãn Đường khỏi nhớ cuộc điện thoại cô gọi cho Lục Kỷ Nguyên ngày cô nhận giải. tưởng máy Trang Thư, thì điện thoại đáng lẽ ở trong tay Trang Thư, tại điện thoại đến tay Văn Nhân Ương Ương?
Trang Thư gõ cửa, nhận sự đồng ý từ bên trong, mở cửa cho Thịnh Vãn Đường.
" tự nhiên." Lục Kỷ Nguyên ngẩng đầu lên một cái, tiếp tục xem tài liệu.
"Ừ." Thịnh Vãn Đường xuống khu vực tiếp khách trong văn phòng.
đàn ông cô đến làm phiên dịch, tuy nhiên nhắc đến cái cớ nữa, Thịnh Vãn Đường hỏi chuyện rót vốn cho nhà họ Chương, đang bận, cô tiện mở miệng.
"Thịnh Vãn Đường.” đàn ông đang cúi đầu làm việc như con mắt thứ ba, ngẩng đầu lên : "Em còn định bao lâu nữa?"
"Ai !" bắt quả tang, Thịnh Vãn Đường theo bản năng phủ nhận: "Em… em chỉ hỏi ... tại dùng danh nghĩa em để rót vốn cho nhà họ Chương?"
Lục Kỷ Nguyên ngước mắt lên, lười biếng : "Dư tiền."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Để nhà họ Chương trở thành cánh tay đắc lực cô, để cô thêm nhiều chỗ dựa vững chắc. Mặc dù cô cô gái yếu đuối trói gà chặt, sẵn lòng cho cô nhiều hơn thế.
"Em tin mấy lời , Lục Kỷ Nguyên đừng qua loa với em." Thịnh Vãn Đường .
đàn ông nữa, giả vờ điếc, cô thấy hỏi thì bỏ cuộc, chán nản xem điện thoại. lúc , cô lướt thấy một bài đăng vòng bạn bè.
một phú nhị đại trong giới đăng: [Lục thiếu học bá danh xứng với thực? Vinh dự đầy , hôm nay khao ! Quán bar đảo giữa hồ Bull, ai đến cũng phần!]
Ảnh kèm theo các loại bằng cấp Lục Khải, hai bằng thạc sĩ các trường đại học hàng đầu quốc tế, còn một loạt chứng nhận giải thưởng đạt , cấp quốc tế. Bên ít chúc mừng và tâng bốc .
Thịnh Vãn Đường: ???
"Lục Kỷ Nguyên, Lục Khải trở nên thông minh từ bao giờ thế?" Thịnh Vãn Đường nghi hoặc hỏi.
tuy khó chịu khi cô nhắc đến Lục Khải, cách dùng từ cô khiến tâm trạng cảm thấy thoải mái: "Nó? Thông minh?"
Ý , vẫn luôn ngu.
Khách quan mà , Lục Khải tính ngu, IQ bình thường nỗ lực, chỉ sinh ở nhà họ Lục cưng chiều, mới vẻ nổi bật. Lục Kỷ Nguyên hơn Lục Khải bốn tuổi, hai thể coi cùng thế hệ, thời niên thiếu Lục Kỷ Nguyên làm lu mờ , Lục Kỷ Nguyên hồi nhỏ nổi tiếng thiên tài, hào quang rực rỡ, ngoài coi con át chủ bài thể đưa Lục gia lên một tầm cao mới.
Cho đến khi Lục Nhị gia và Bộ Tĩnh Hàm lượt xảy chuyện, hai chân Lục Kỷ Nguyên " tàn phế", thời đại kết thúc. cho dù so sánh với Lục Kỷ Nguyên, Thịnh Vãn Đường cũng tự thấy về mặt đều hơn hẳn Lục Khải. , xét về độ cặn bã, Lục Khải vẫn hơn cô mười con phố.
"Lục Khải mà giành nhiều giải nhất các cuộc thi quốc tế, còn học thạc sĩ Đại học Harvard." Thịnh Vãn Đường cảm thán một câu: "Hồi đại học Lục Khải theo đuổi em, giúp em làm bài tập Toán cao cấp, làm , mới lên mạng chép."
Với cái chỉ IQ đó, mà nghiệp Harvard? , Harvard quá vô lý , kể đến bao nhiêu giải thưởng danh dự .
Thịnh Vãn Đường đang nghĩ , đột nhiên cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo. Cô câu nào chọc giận Lục Kỷ Nguyên, đàn ông đang cô với vẻ mặt khó chịu, hơn nữa tư thế dường như còn định để cô tự kiểm điểm xem câu nào.
Thịnh Vãn Đường: "..." chê bai Lục Khải cũng làm Lục Kỷ Nguyên vui ?
Lục Kỷ Nguyên chỉ thấy cô "Lục Khải theo đuổi em", chậc!
Thế mà phụ nữ còn làm vẻ mặt vô tội! Con nó ai Lục Khải theo đuổi cô chứ!
Bạn thể thích: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" em những chuyện ?" Lục Kỷ Nguyên lạnh lùng hỏi.
"Thấy vòng bạn bè." Thịnh Vãn Đường : "Lục Khải đang ăn mừng thành tích, hôm nay mời khách ở đảo giữa hồ Bull."
Mời khách? Đảo giữa hồ Bull?
Lục Kỷ Nguyên hết giận, bởi vì một ý tưởng.
"Lát nữa đưa em xem quà năm mới." Lục Kỷ Nguyên , nhắn tin cho Dịch Cửu.
"Quà năm mới gì? tặng em xe nhà gì đó chứ? Em cần, em thiếu." Thịnh Vãn Đường hồ nghi .
" ."
Xe và nhà, mấy thứ đó xứng làm quà năm mới ?
Chuyện ngược gợi cho Lục Kỷ Nguyên một ý tưởng khác, thể cân nhắc tặng một hòn đảo cho Thịnh Vãn Đường, cái chắc cô nhỉ?
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.