Luân Hãm
Chương 7
Chương 7:
Chu Đình buồn để ý, chỉ nắm tay , đường hoàng thẳng gian phòng thờ.
Căn phòng rộng lớn, chỉ một chiếc bàn, bày lư hương, hoa, trái cây, cùng một chiếc hũ tro cốt. hũ bức di ảnh.
trong ảnh tóc mai bạc, nụ hiền từ.
Nét mặt khá giống ba Chu Dã.
bàn thờ, một cụ bà chừng hơn tám mươi tuổi đang quỳ, mặc sườn xám đen, tay chuỗi tràng hạt.
tiếng động, bà đầu thoáng qua.
tiếp tục niệm Phật, gì thêm.
đoán đó chính bà nội Chu Dã.
Chu Đình tới, khẽ cúi đầu, đó rút hai nén hương, đưa một nén.
:
Xem thêm: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ba, con đến thăm đây.”
“Hôm nay con đặc biệt đưa con thích đến gặp ba.”
khựng .
ở bên nhẹ giọng nhắc, giục thắp hương.
Tim đập loạn, run rẩy cắm nén hương lư.
Lễ bái xong.
Chu Đình lễ phép với cụ bà:
“ bảo trọng, con đây.”
dắt rời khỏi phòng.
ngang qua đại sảnh, chuẩn cửa, thì Chu Dã ở phía hét lớn:
“Tô Niệm, đừng tưởng ngủ với thể nhà họ Chu! Em ? vốn Chu gia! Tất cả tài sản đều , theo em sẽ chẳng gì hết!”
Sắc mặt Chu Đình trầm xuống.
định thì vội nắm tay :
“Hôm nay ngày đặc biệt, đừng vì em mà cãi ở đây.”
xong, đầu Chu Dã, bình thản mỉm :
“Chu Dã, đến giờ mà chẳng hiểu em. Khi em theo đuổi , vì tiền, mà vì năm đó đường đua từng cứu em. Em đem lòng yêu mến cái hình bóng hùng . , hết đến khác tổn thương, nhục mạ em, thì em mới hiểu nhầm .”
Chu Dã cau mày, ngơ ngác:
“Đường đua? Cứu em? Em đang cái gì ?”
cũng thoáng sững .
lúc , Chu Đình bật :
“Thì , em thích Chu Dã… vì chuyện đó ?”
Trong mắt lóe lên sự xao động kinh ngạc, vui mừng, chút bất đắc dĩ.
đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu , khóe môi chứa nụ giấu nổi:
“Ngốc , em nhận nhầm .”
tròn mắt .
Trong đầu thoáng hiện dáng vẻ Chu Đình khi đua xe, nhớ đến ba năm tiếng gọi “Chu tiên sinh” và bóng hình mơ hồ … cứu khi …
run run, xúc động thì thầm:
“ cứu em!”
Chu Đình .
cũng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cảm giác như mây mù tan biến, gặp cố nhân bao năm, một niềm vui khôn xiết tràn ngập trong lòng.
…
Rời nhà tổ, Chu Đình lái xe chở .
ghế phụ, nghiêng đầu, cứ rời mắt.
một tay lái xe, tay còn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , bật :
“Em cứ thế , đang khoan thủng mặt ?”
Trong lòng thoáng hổ vì nhận nhầm .
Chợt nhớ đến bộ đồ đua màu đen đỏ, hỏi:
“ em nhớ rõ, hôm cứu em mặc bộ đồ đua đen đỏ đó. em thấy Chu Dã mặc, hơn nữa cũng mang họ Chu, nên em mới tưởng cứu .”
Chu Đình lắc đầu, :
“Đồ đua gần như giống cả, em bộ nào thì giờ cũng chẳng nhớ nổi nữa.”
“ cũng từng ở trong nhà họ Chu, lẽ lúc đó bảo mẫu nhầm, để đồ và Chu Dã lẫn thôi.”
“ hiện tại những chuyện đó đều quan trọng.”
siết c.h.ặ.t t.a.y , mỉm :
“Quan trọng , từ nay em phép nhận nhầm nữa.”
cúi đầu, bật khẽ.
đó, Chu Đình lái xe bãi đỗ tầng hầm trung tâm thương mại.
hỏi:
“Thư ký Trần bảo bay suốt mười mấy tiếng, cần nghỉ ngơi. bây giờ về nhà, đưa em đến đây làm gì?”
Chu Đình cố tình úp mở:
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ chuyện còn quan trọng hơn ngủ, chờ nổi nữa .”
xong, tháo dây an , đưa tay ôm lấy gáy , kéo sát , hôn lên trán:
“Ngoan ngoãn chờ ở đây, sẽ ngay.”
trong xe, đầy phấn khích bước về phía thang máy.
Cửa thang khép , còn đầu mỉm với .
Trong lòng cũng dấy lên một cảm giác ấm áp, như tìm hạnh phúc mất từ lâu.
kịp chờ .
Vì bất ngờ hai gã đàn ông thô bạo xông đến kéo khỏi xe.
Một tấm vải ập lên miệng .
Chẳng bao lâu, ý thức chìm bóng tối.
…
Khi tỉnh nữa, mắt bịt kín, thấy gì.
Hai tay trói ngược , buộc chặt một cái cột gì đó, chân cũng cột, miệng dán băng dính.
Bên tai vang lên tiếng trò chuyện hai gã đàn ông.
“ , Chu Đình dám vì con bé mà liều tới ?”
“Chắc chắn tới . Tụi theo dõi nửa năm nay, lúc nào cũng thấy quanh quẩn bên con bé , nhiều còn xe chờ cổng trường, lén từ xa. Tao dám chắc, Chu Đình coi trọng nó.”
“ em con bé bạn gái cháu cơ mà?”
“Tao mặc kệ. Tao chỉ dạo gần đây nó theo sát Chu Đình, còn ngủ nhà . Mày thấy mạng rần rần tin Chu Đình vì nó mà đối đầu với thằng cháu ? Một kẻ lạnh lùng như Chu Đình mà phá lệ vì nó, đủ chứng minh nó quan trọng với đến mức nào.”
“Phi!”
Một gã nhổ nước bọt xuống đất:
“Chu Đình hại Điền tù, hôm nay tao nhất định Điền báo thù.”
“ em, tụi theo Điền bao năm, đối xử với chúng cũng tệ. Hôm nay nhất định Điền rửa mối nhục ! Chỉ cần Chu Đình dám tới, liền đánh c.h.ế.t ! rõ !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.