Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lừa Cưới Sĩ Quan Mất Trí! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc

Chương 151: Món quà được mở sớm

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Thiếu gia, Tiên sinh bên bảo qua đó một chuyến."

Tư Đông Lâm mặt biển đang dần hửng sáng bên ngoài, , gã xoay , mặt biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:" ."

Sự bất an trong lòng Triệu Kiềm ngày càng nặng nề, tiến lên một bước kéo lấy cánh tay Tư Đông Lâm, giọng khàn:" ... để ?"

Tư Đông Lâm nhẹ nhàng gạt tay Triệu Kiềm :"Ông tìm ."

...

Ôn Nghênh nhốt bao lâu.

Thời gian mất ý nghĩa trong bóng tối và sự xóc nảy.

Cô chỉ cảm thấy môi trường xung quanh dường như trở nên yên tĩnh, những tiếng quát tháo thô lỗ và tiếng chuyện đó đều biến mất, chỉ thể thấy tiếng bước chân thỉnh thoảng truyền đến, giống như đang giẫm lên thảm.

thô bạo khuân vác, ném xuống đất.

May mà thứ chạm tấm t.h.ả.m dày dặn, mang cơn đau dữ dội nào thêm, chỉ khiến thần kinh vốn căng thẳng một phen kinh hãi.

tiếng bước chân mới tiến gần, chỉ một .

Một giọng nam trung niên vẻ uy nghiêm vang lên, trong giọng điệu còn mang theo một tia vui vẻ.

"Tiểu Lâm, xem . Đây món quà tặng cho con."

Quà?

Ôn Nghênh cuộn tròn trong bao tải, trái tim thắt .

Quà gì? Đang đến cô ?

Còn kịp nghĩ thông suốt, miệng bao tải đầu đột nhiên tháo dứt khoát, ánh sáng chói lóa tràn , khiến cô khó chịu nhắm chặt mắt .

Cô cảm thấy giống như đổ đậu, thô bạo trút khỏi bao tải, ngã thảm.

Ôn Nghênh nheo đôi mắt ánh sáng làm cho đau nhức, một lúc lâu mới miễn cưỡng thích ứng, rõ môi trường xung quanh.

Nơi trông giống như một phòng bao hội sở tư nhân sang trọng, phía sừng sững vài gã lực lưỡng mặc vest đen.

Còn chiếc ghế sô pha bọc da thật ngay mặt cô hai đang .

Khi khuôn mặt cô phơi bày ánh đèn, Ôn Nghênh thấy trong phòng bao dường như hít một ngụm khí lạnh.

Triệu Kiềm ở phía sô pha, dám tin mà chằm chằm khuôn mặt phụ nữ đó.

Một giây , còn suýt nhồi m.á.u cơ tim, tưởng rằng bắt bằng chứng.

Kết quả đổ từ trong bao tải, một phụ nữ.

Hơn nữa... khuôn mặt ... ... Khúc Dĩnh?!

Tư Bá Viễn ở vị trí chủ tọa, khuôn mặt đột ngột xuất hiện , ánh mắt cũng một thoáng hoảng hốt và kinh ngạc.

Ông theo bản năng sang tên thuộc hạ tâm phúc đang rũ tay bên cạnh, dùng ánh mắt dò hỏi.

Tên thuộc hạ đó lập tức khom , thấp giọng xác nhận:"Tiên sinh, bắt ở bến tàu, chính ."

"Hờ..."

Một tiếng khẽ đầy ẩn ý vang lên trong phòng bao, phá vỡ bầu khí kỳ dị .

Tư Đông Lâm phản ứng đầu tiên.

Gã dựa lưng sô pha, tư thế lười biếng, ánh mắt rơi mặt Ôn Nghênh, khóe môi nhếch lên một nụ như như :

"Cha... cha bóc sớm món quà con tặng cha thế ?"

Tư Bá Viễn câu gã làm cho sững sờ, mặt đầy vẻ nghi hoặc:

"Chuyện, chuyện ... Tiểu Lâm, chuyện ? ... phụ nữ đó?"

Vẻ cợt nhả mặt Tư Đông Lâm càng sâu hơn, gã nghiêng đầu, trong đôi mắt phượng tuyệt lóe lên tia sáng khó đoán:

"Cha, cha kỹ xem... Cô , Khúc Dĩnh ."

, Tư Bá Viễn và Triệu Kiềm lúc mới thu vẻ kinh ngạc, kỹ phụ nữ thảm.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lua-cuoi-si-quan-mat-tri-my-nhan-luoi-bieng-mang-thai-huong-phuc/chuong-151-mon-qua-duoc-mo-som.html.]

, khuôn mặt , thoạt quả thực năm sáu phần giống Khúc Dĩnh, đều thuộc kiểu rực rỡ phóng khoáng.

kỹ , sự khác biệt quá lớn.

phụ nữ mắt , cho dù lúc tóc tai bù xù, sắc mặt nhợt nhạt, ăn mặc bình thường, cũng khó che giấu vẻ phong hoa động lòng toát từ trong xương tủy.

khí chất và thần thái mà kiểu dịu dàng cố tình bắt chước Khúc Dĩnh căn bản thể sánh bằng.

Lúc Triệu Kiềm mới nhận , nhận nhầm .

... tại ?

Tại bắt ở bến tàu tên chỉ điểm , mà phụ nữ hiểu từ chui vài phần giống Khúc Dĩnh ?

Tư Bá Viễn cũng nửa ngày phản ứng , lông mày nhíu chặt, ánh mắt quét qua quét giữa Ôn Nghênh và Tư Đông Lâm, cố gắng làm rõ cục diện hỗn loạn .

Ngay cả bản Ôn Nghênh, cũng mang vẻ mặt mờ mịt và khó hiểu mấy sô pha.

Ánh mắt cô rơi đàn ông trẻ tuổi .

trông thật... yêu nghiệt.

Làn da trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo giống phụ nữ ẻo lả, tai trái đeo một chiếc khuyên tai kim cương.

Gã mặc một chiếc áo sơ mi hoa, bên ngoài khoác hờ một chiếc áo vest nam dáng rộng màu đen, cả toát lên một luồng khí tức suy đồi ngông cuồng.

Trong đầu Ôn Nghênh chợt lóe lên một ý nghĩ:

Đây... chẳng lẽ trai bao trong hội sở ?

Mới thời thịnh hành thế ?

Tư Đông Lâm bận tâm đến những suy nghĩ khác , ánh mắt gã đầy hứng thú dừng mặt Ôn Nghênh.

Gã hướng về phía Tư Bá Viễn, chậm rãi mở miệng:

"Cha, đây ...'đứa con gái mới' lưu lạc bên ngoài cô mẫu mà con mới tìm ở Đại lục. Thế nào, trông giống thật hơn đồ giả Khúc Dĩnh ?"

Gã quan sát phản ứng Tư Bá Viễn, tiếp tục tung mồi nhử:

"Khúc Dĩnh hết giá trị lợi dụng , hành vi ăn cắp tài liệu e rằng khiến nhà họ Trầm nghi ngờ. Nếu lúc , chúng ném một đứa con gái giống 'thật' hơn đó... Cha xem, bên nhà họ Trầm, sẽ loạn thành cái dạng gì?"

Tư Bá Viễn , ánh mắt lóe lên.

Ông nghĩ đến tập tài liệu mật về lỗ hổng tài chính và điểm yếu kẻ thù nhà họ Trầm mà Khúc Dĩnh giao cho ông .

Nếu...

Nếu nội bộ nhà họ Trầm vì sự xuất hiện đột ngột hai đứa "con gái" mà rơi hỗn loạn, cha con nghi kỵ, chị em tranh giành...

thì ông lúc tung những thứ trong tài liệu đó, trong ngoài giáp công, con thuyền lớn nhà họ Trầm , cho dù chìm, cũng lột một lớp da.

Đến lúc đó...

... trùng hợp đến ?

Ông mới lấy tài liệu, bên tình cờ xuất hiện một vật thế phù hợp hơn?

Tư Bá Viễn lạnh, đ.á.n.h giá đứa "con trai" đang cạnh .

thừa kế mới ông đón từ nước ngoài về tám năm .

Thủ đoạn gã, thực sự thể hết đến khác khiến ông bằng con mắt khác.

lẽ, dòng m.á.u chảy trong xương tủy gã, vốn dĩ bao giờ dòng m.á.u an phận nhà họ Tư.

chỉ cần... lưỡi d.a.o gã luôn chĩa ngoài, phản bội nhà họ Tư, đe dọa đến địa vị ông , coi gã như một con d.a.o thực sự hữu dụng, dường như... cũng thể.

Tư Đông Lâm thản nhiên đón nhận ánh mắt dò xét ông , mặc dù bây giờ gã cũng đầy bụng nghi vấn, phụ nữ rốt cuộc ai?

mắt, biến cố bất ngờ , nghi ngờ gì nữa cho gã một cơ hội tương kế tựu kế.

Ít nhất, sự việc xuất hiện bước ngoặt ngờ tới, ?

Khóe môi gã cong lên, hỏi :"Cha cảm thấy... kế hoạch , thế nào?"

Tư Bá Viễn đôi mắt tà khí gã, liếc phụ nữ mặt đất quả thực giống "Trầm tiểu thư" hơn Khúc Dĩnh , mặt từ từ nở một nụ đầy ẩn ý:

" lắm! Tiểu Lâm, con luôn thể mang đến cho những bất ngờ. mong chờ... tin lành mà con mang cho ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...