Lời Yêu Chưa Nói
Chương 20
“Lam … tỉnh dậy mau lên.”
Tiếng thì thầm Tuấn Hưng cùng động tác lay nhẹ vai khiến Lam bừng tỉnh.
“ thấy mùi khét.”
Lam ngơ ngác Tuấn Hưng thì thêm:
“Mau thu dọn hành lý chỗ khác. sợ nơi an .”
“ ông lão đó hứa đưa chúng sang bên . Bây giờ…”
Lam hết câu thì tiếng ngựa ngày một gần khiến cô thể cảnh giác.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lam cùng Tuấn Hưng chạy thì cảnh tượng bên ngoài khiến họ sợ tới mức mồ hôi vã như tắm.
Những binh sĩ với trang hiện đại vây quanh khu nhà ông lão đánh cá. đàn ông bụng giúp đỡ họ đang quỳ rạp đất và khống chế bởi hai đàn ông lực lưỡng.
Thấy Lam , ông lão hô lớn:
“Chạy … mau chạy … Hasan bin Said…”
Ông lão kịp hết câu một tên trong đó dùng d.a.o đ.â.m gục.
Lam hét lên, chạy về phía ông lão.
Cô ở nơi coi thường luật pháp tới . Cô quân lính Hasan tàn bạo đến thế.
Lẽ nào cô khi tới nơi .
đây vùng giáp ranh giữa nước M và vương quốc X. Đội quân Hasan tới đây chẳng khác nào đang xâm lược nước láng giềng.
lúc , tên chỉ huy quỳ xuống mặt Lam .
“Tiểu thư… khiến hoảng sợ . Vương gia chúng tới đón .”
Dứt lời, phụ nữ duy nhất trong đoàn tới bên cạnh Lam . Cô mỉm :
“Xin tiểu thư và quý ngài đây theo chúng trở về vương quốc X. Vương gia nhớ .”
Lam lúc chẳng khác nào kẻ mất hồn. Cô chạy tới phía Tuấn Hưng, nước mắt trào , một lời cũng thể .
Tuấn Hưng dù hiểu câu chuyện cái tên Hasan bin Said thốt từ ông lão khiến ám ảnh.
Đó chính sự sợ hãi đến tột cùng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ôm lấy Lam :
“Đừng sợ. ở đây .”
lúc , tên chỉ huy dùng kiếm chĩa Tuấn Hưng:
“ sẽ trừng trị ngươi vì dám vô lễ với vương phi tương lai.”
, vung gươm lên như thể lấy mạng Tuấn Hưng. Lam sợ hãi, vội lấy chắn cho .
Tên cầm đầu lớn:
“ chúng g.i.ế.c thì mau lên đường về hoàng cung. Vương gia đang đợi ở đó.”
Dứt lời, phẩy tay, một tên lính kéo Tuấn Hưng lên ngựa còn phụ nữ duy nhất trong đoàn cũng cùng Lam rời .
Họ để ngựa tại một doanh trại sát biên giới nước M đưa Lam và Tuấn Hưng lên một chiếc thuyền nhỏ để sâu bên trong vương quốc X.
Những cảnh tượng quen thuộc dần hiện mắt tâm trạng Lam khá hơn bao. Cô vẫn dù chỉ một lời.
…
ánh trăng mờ ảo, một đàn ông trong trang phục truyền thống dần hiện . nhiều ngày trôi qua vẫn hề tin tức thương. Hasan nhớ với Lam về dòng sông nối liền vương quốc X và đất nước láng giềng. tin chắc cô sẽ theo đường mà tới nên chờ ở đây gần một tuần.
“Vương gia… chúng về thôi. thể ở mãi nơi .”
Tiếng Mahamud kéo Hasan về thực tại. Cuộc chiến vẫn hồi kết, và các chị dâu còn đang chờ …
Hasan rút cây sáo khỏi túi thổi một khúc nhạc như để xoa dịu chính sự bất an đang ngự trị trong con .
Đời chẳng khác nào một bản nhạc với đủ những thanh âm trầm, bổng. Lúc tự do thể giữ yêu bên cạnh. Hiện giờ trọng trách đè nặng vai, yêu cũng vì mà tới Hasan tìm Lam . Đến cả tính mạng cô cũng thể bảo đảm.
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Hasan bật nước mắt rơi.
“ nhớ em…”
lúc , tiếng hô hoán một tên lính gác truyền tới:
“Vương gia… vương gia… ngài Mahamud…”
Hasan thì tên lính quỳ xuống:
“Bẩm vương gia. Hai đàn ông và một phụ nữ nước ngoài bắt giữ. Trong hành lý phụ nữ còn miếng ngọc lục bảo mà tiên đế tặng cho thượng khách.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.