Lời Thề Dưới Còng Tay
Chương 9
“ cảnh sát làm ? Ngay cả vợ làm gì cũng ?”
úp điện thoại xuống, xem nữa.
Bảy giờ sáng, bố tỉnh.
“Niệm Niệm, con thức cả đêm ?”
“Con ngủ một lát . Bố, con với bố chuyện .”
“Chuyện gì?”
“Sức khỏe bố chút vấn đề nhỏ, cần làm phẫu thuật. nghiêm trọng, viện một thời gian.”
Ông , lâu mới dời mắt .
“Vấn đề lớn cỡ nào?”
“ lớn. chữa.”
“ liên quan đến cái thẻ đó ?”
“. Một phần tiền trong đó con để dành chữa bệnh cho bố.”
Ông im lặng lâu.
“Niệm Niệm.”
“?”
Xem thêm: Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ … một con, ?”
nhẹ.
“Bố, con gái bố hơn tám triệu học sinh tay đấy. Bố nghĩ ?”
Ông cũng .
một lúc, hốc mắt đỏ lên, vội nghiêng đầu cửa sổ.
Buổi chiều, làm thủ tục chuyển viện.
Khi , thấy bóng dáng đó ở cuối hành lang.
Lục Chinh.
.
dựa tường đó, trong tay cầm một túi trái cây, dáng thẳng tắp như đang gác.
Khoảnh khắc thấy , bước lên nửa bước, dừng.
“Tô Niệm, đến thăm chú…”
“Đừng gọi ông chú nữa.”
Túi trái cây trong tay khẽ lắc.
“Đơn ly hôn ký ?”
“.”
“Về ký .”
lướt qua .
ngăn .
trong giây phút ngang qua, ngửi thấy mùi hương .
quen.
mùi nước giặt chiếc hoodie đen đó.
mặc nó hai ngày .
“Tô Niệm.”
dừng , đầu.
“Nếu… nếu ban đầu điều tra vụ án . Nếu chúng quen một cách bình thường.”
Giọng nhẹ.
“ chuyện khác ?”
giữa hành lang.
Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt chiếu xuống, kéo bóng dài.
“ nếu, Lục Chinh.”
“ . mỗi ngày đều nghĩ đến câu hỏi .”
“ sẽ nghĩ lâu.”
Im lặng.
“Bởi vì đáp án câu hỏi , cả đời cũng sẽ bao giờ nữa.”
đẩy cửa phòng bệnh bước .
Tiếng cửa khép lưng nhẹ.
Nhẹ như một chiếc nhẫn rơi xuống lớp nhung.
Bố thấy , đưa tay vẫy vẫy.
“Niệm Niệm, đây.”
“ bố?”
Ông lấy từ gối một thứ, đặt lòng bàn tay .
Xem thêm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
chiếc đồng hồ cũ ông.
Mặt kính một vết nứt mảnh, kim giây vẫn đang chạy.
“Năm đó con đại học, bố tiễn con lên tàu. Con , bố chờ con về nhé.”
“Con nhớ.”
“Bây giờ con về .”
Ông siết nhẹ tay , vỗ vỗ.
“Bố cả. Bố ở đây chờ con.”
HẾT
Đám cưới khai tiệc năm phút, chồng đột nhiên dậy.
về phía bàn chính, rút chiếc còng tay từ lưng , khóa cổ tay bố .
Bố năm nay sáu mươi ba tuổi. Ông dạy học cả đời ở quê, sống thanh bạch cả đời. Đến cái bánh ngô do phụ học sinh tự làm mang biếu, ông cũng dám nhận.
Mười hai cảnh sát mặc thường phục đồng loạt dậy từ các bàn tiệc, chặn kín lối .
Chồng ấn mặt bố xuống mâm xoay bàn.
lao tới, hai giữ chặt .
thậm chí đầu, chỉ lạnh lùng :
“Phối hợp điều tra. Đừng cản trở thi hành công vụ.”
xong, lục trong túi áo vest bố một chiếc thẻ ngân hàng.
“Ông nghi ngờ liên quan đến tiền tổng cộng bốn mươi sáu triệu tệ. Hiện tại chúng tiến hành bắt giữ theo quy định pháp luật.”
Bố mỗi tháng nhận lương hưu ba nghìn một trăm tệ.
mà trong thẻ bốn mươi sáu triệu.
sợ đến mức ngã khuỵu xuống đất, ai đỡ bà dậy.
Ba tháng , chủ động đề nghị kết hôn, sớm hơn kế hoạch ban đầu tròn hai năm. Khi đó vui đến phát điên.
bảy vết sẹo do dao chém, mỗi vết đều chiến công .
Chiến sĩ tiêu biểu thành phố. lập công hạng nhất.
Ai cũng , lấy đàn ông chính trực nhất đời.
:
“ dùng chính đám cưới chúng để giăng bẫy?”
Môi khẽ động, phát tiếng nào.
Tim lạnh hẳn.
nghiêng gương mặt , bình tĩnh :
“ cần điều tra nữa. Bốn mươi sáu triệu đó… .”
01
“Em nữa.”
Tay Lục Chinh khựng giữa trung, một đầu còng tay vẫn còn khóa cổ tay bố .
Trong sảnh tiệc hơn ba trăm , ai dám lên tiếng.
“Bốn mươi sáu triệu đó .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.