Lời Hứa Của Tang Thi
Chương 2
Chương 2:
Ai cũng nghĩ rằng vì yêu biến thành tang thi, nên cô ngần ngại rạch tay, lấy m.á.u cho uống.
nghiến răng. Vết thương năm xưa bỗng dưng nhói buốt, cơn đau dữ dội tràn ngập từng dây thần kinh.
Thấy , bao giờ thiếu đối xử với .
Từ đầu đến cuối, chỉ tự nguyện, một mực si mê. từng nhờ nuôi, chỉ ép buộc tất cả, tự kéo về nuôi dưỡng.
đáng đời mà.
Đột nhiên, xô mạnh lưng .
Chiếc bánh bao ăn hết rơi xuống đất, lăn lóc dính đầy bụi đất.
Kẻ tranh cướp bánh bao , mặt mày dữ tợn :
“ chia cho tao, thì mày cũng đừng hòng ăn!”
thật , trong tận thế , đừng bánh bao dính đất, ngay cả bánh mốc cũng sẽ tranh giành đến đỏ mắt.
đầu óc trống rỗng, vội vàng xổm xuống nhặt chiếc bánh.
Bất chợt, trong tầm mắt bỗng xuất hiện một bàn tay gầy guộc, ngón tay thon dài, chạm chiếc bánh bao .
Ngay đó, một giọng quen thuộc mà xa lạ vang lên bên tai :
“Chỉ một cái bánh bao thôi mà, đáng ?”
Trong khoảnh khắc , lỗ tai như ù , tim đập ầm ầm như sấm.
…
“Chỉ một cái bánh bao bẩn mà thôi.”
Tiết Hoài từ cao xuống, giọng điệu mang tính phán xét. Thứ nhỏ nhoi , trong mắt vốn chẳng đáng giá.
cúi đầu thật thấp, đến cả hít thở cũng trở nên khó khăn.
“A Hoài, chạy đây?”
Khúc Đàm thấy thoát khỏi vòng vây cũng bước đến: “Mau vứt , cầm trong tay bẩn lắm…”
xong, cô như mới để ý tới :
“Thì khác.”
“Cũng thôi, bây giờ tận thế mà, kiếm chút đồ ăn dễ.”
Khúc Đàm khẽ :
“ trả cho cô , nhỡ c.h.ế.t đói thì ?”
Cô vén lọn tóc lòa xòa bên tai, giọng điệu ung dung:
“Dù cũng ai cũng tư cách sống yên , chẳng lo cơm áo trong tận thế .”
Gương mặt cô hồng hào, tựa như thế giới từng biến cố.
So với thời còn học thì cũng chẳng khác gì.
Hồi đó, cô cũng từng ngạo mạn như thế, giơ ngón tay sơn đỏ chọc mạnh trán .
“Chỉ dựa cô, cũng xứng ở ngôi trường ?”
Cô hiệu cho khác ghì chặt xuống đất:
“ lấy gương soi thứ gì! Dám tranh hạng nhất với ?”
Đó những ngày đen tối nhất đời .
Tất cả bài kiểm tra lôi , từng tờ, từng tờ xé vụn.
ai dám xen , chỉ vì nhà Khúc Đàm quyên tặng cho trường hai tòa giảng đường.
Xem thêm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bàn tay giẫm nát nền đất, Khúc Đàm ngạo nghễ:
“Cô xem, ai dám tới cứu cô ?”
Trong phòng dụng cụ, ánh đèn chập chờn. mắt chỉ những gương mặt tràn ngập sự chế nhạo.
gần như tin rằng sẽ c.h.ế.t ở đó.
Mãi cho đến khi một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
“Khúc Đàm.”
một trai bước , thản nhiên xuống ghế. Ánh sáng lạnh lẽo từ trần rọi xuống gương mặt tuấn mỹ làm lộ gương mặt đang hiện rõ vẻ chán ghét.
“Đủ .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cứu .
lâu mới tên Tiết Hoài.
Khi mới bàng hoàng nhận , thì họ sớm quen .
Gia thế tương đương, môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc.
nên, cho dù biến thành tang thi, Tiết Hoài cũng chỉ chịu gần gũi Khúc Đàm.
cần đến sự tự phụ và ngu ngốc ?
Thấy vẫn im lặng , Tiết Hoài rốt cuộc nhíu mày. Ánh mắt nặng nề găm chặt :
“Ngẩng đầu lên.”
…
siết chặt ngón tay, hít mấy dồn dập mới gắng ép bình tĩnh .
đó, chậm rãi… chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đồng tử Tiết Hoài khẽ co , vẫn gì.
Vẫn Khúc Đàm lên tiếng :
“Thì gì để xem.”
Cô khoác tay , khẽ nghiêng đầu:
“Em sẽ bảo mang thêm bánh bao đến cho cô .”
Cô chớp mắt, giọng điệu khinh thường:
“Em sẽ để cô c.h.ế.t đói .”
Khinh miệt lộ rõ trong từng chữ.
Họ đều nhận .
con đường mới mưa mấy hôm , những vũng nước đọng ở khắp nơi.
chỉ liếc qua vũng nước thì vội .
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong làn nước phản chiếu một dáng hình đầu tóc rối bù, quần áo rách rưới.
Nếu ba còn sống, e cũng chẳng thể nhận con gái nữa.
Khúc Đàm bảo nhét mấy cái bánh bao tay , động tác thô lỗ đến mức rơi vài cái xuống đất.
Cô giả vờ kinh ngạc:
“Mau nhặt lên, hạng như cô quyền xa xỉ !”
Cô vốn luôn giỏi trong việc đ.â.m thẳng chỗ đau khác.
cô . thực sự quyền lãng phí.
Trong tận thế , từng giây từng phút sống sót đều ăn trộm mà . Dù khó khăn, vẫn liều mà sống.
cúi đầu nhặt mấy chiếc bánh bao .
cái ngấm nước bẩn khiến vô cùng xót xa.
Tiết Hoài bỗng mở miệng:
“Em về , còn chút chuyện xử lý.”
đuổi Khúc Đàm , bản nguyên chỗ cũ.
Khi lên tiếng nữa, giọng khàn khàn:
“Mỗi ngày em đều ăn mấy thứ ?”
Dù ngẩng đầu vẫn cảm nhận ánh mắt sắc bén, soi mói dán chặt lên .
ôm chặt đống bánh bao trong lòng. ấm còn sót giúp xua vài phần ngột ngạt. nhạt đáp:
“ .”
khẽ hừ lạnh:
“Thứ khó nuốt như , mà em cũng ăn ?”
Bánh bao trong tận thế, chỉ cần chút rau dưa nhồi may lắm .
“Đói thì cái gì cũng ăn .”
Tiết Hoài nhàn nhạt đáp:
“Em thật sự kén chọn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.